Học hành ở Mỹ (12)
Nhưng tình hình cũng rất khả quan. Không biết có phải là do đã quen với cách thi bên này hay là do đề thi dễ hơn, tớ làm bài rất tốt. Algorithm được 141/150; Parallel programming cũng được 26/30. Cộng với điểm các bài thi giữa kì, bài tập về nhà, bài tập lớn thì hình như môn nào cũng được 90% trở lên, tức là được điểm A rồi. Môn English writing hình như cũng được A. Nên kì này kết quả có vẻ khả quan hơn là tớ trông đợi (tớ chỉ hi vọng được B trở lên để không bị đuổi về nước thôi).
Thi xong, được nghỉ đông 1 tháng mà hiện giờ tớ chưa có kế hoạch nào cả. Về Việt Nam hay đi chơi thì tất nhiên không đủ tiền rồi. Có lẽ tớ sẽ dành vài ngày chơi tại nhà, vài ngày đọc truyện và phần còn lại để làm research vậy!!!
Tháng mất tiền
Còn hơn 1 tuần nữa thì thi cuối kì. Hai môn trong hai ngày liên tiếp (ở đây thi cuối kì quái lắm. Không có nghỉ ôn như ở Việt Nam đâu. Và toàn trường thi chung trong một tuần luôn). Hiện giờ tớ vẫn chưa có cảm giác gì về kì thi cả, mặc dù có một môn đang tương đối nguy cấp với tớ. Vẫn còn 2 bài tập chưa làm xong. Càng đến cuối kì càng lười. Tớ đang dự định kì sau sẽ đăng kí để một tuần chỉ phải đi học 2 ngày thôi. 5 ngày còn lại để relax!!
Hôm nay là lần thứ hai chỗ tớ có tuyết. Lần này là mưa tuyết (như mưa phùn ở Việt Nam nhưng hạt mưa đông thành đá trước khi chạm đất). Buổi sáng nhìn khung cảnh một màu trắng trông cũng hay hay, nhưng khi phải ra ngoài thì lạnh quá, đi lại như đi trên băng.
Học hành ở Mỹ (11)
- The topic is easy to understand, sufficiently detailed, and well organized.
- The presenter has good presence and rapport with audience.
- Body language is not so good and pronunciation is terrible. Poor me :((
Một ngày vui
Niềm vui lớn nhất thì không kể được (hì, ai cũng có những bí mật không thể publish mà). Ngoài ra thì còn nhiều niềm vui nho nhỏ. Chẳng hạn, đã tưởng bài mid-term bị trừ rất nhiều điểm nhưng hoá ra là do người chấm cộng nhầm. Vậy là được 78/100, cao hơn lần trước (nhưng thấp hơn gần nửa lớp. Không hiểu bọn Ấn, Tàu học hành kiểu gì mà khủng thế). Cả tuần trước lười nhác, dành hơi nhiều time cho khoa học và giải trí nên ngày chủ nhật cuối tuần phải cong lưng làm bài tập. Cuối cùng thì cũng làm gần hết (hi vọng là không bị trừ nhiều điểm quá).
Hôm trước mấy anh em đi chơi bowling. Đây là lần thứ hai trong đời tớ làm bowler. Tình hình cũng khả quan. Tớ ném trượt cũng nhiều mà ném sạch cũng nhiều. Chơi hai game. Một game tớ cao điểm nhất, một game thì thấp điểm nhất. Sành điệu nhất là ném tay trái và chả hiểu thế nào suốt ngày ném lệch về bên trái!
Sau mấy ngày xấu trời thì hôm nay thời tiết ở Ames bắt đầu đẹp trở lại. Nắng to và gió nhiều. Dễ chịu quá nên tớ ngủ một giấc từ trưa đến tối luôn. Để đêm lại thức bù làm những việc của buổi chiều. Tớ cũng nhận được thông báo rằng họ bắt đầu chuyển cho tớ webcam và camera mà tớ đặt mua. Vậy là tuần sau các bạn có thể được ngắm dung nhan (hồng hào, béo tốt, đầu trọc) của tớ và cảnh Ames mùa đông tuyết trắng như thế nào rồi đấy.
Vui duyên mới không quên nhiệm vụ. Tớ phải đi làm bài tiếp đây. Cuối kì rồi nên các loại deadline ngày càng dày. Cố gắng khoảng một tháng nữa là xong học kì. Được nghỉ đông một tháng để đi du lịch trước khi học tiếp kì sau. Kì sau sẽ phải học nặng hơn và sẽ phải thi qualification exam (một dạng thi chuyển giai đoạn, nếu trượt thì không được làm PhD tiếp).
Một vài lời khuyên học tập: HỌC LẬP TRÌNH (1)
Cách làm quen với một ngôn ngữ và môi trường lập trình cụ thể là: gõ hoàn chỉnh một chương trình (đơn giản của nó) cho đến khi nó chạy được. Sau đó ngồi thay đổi câu lệnh này, giá trị kia để kiểm chứng xem hiệu ứng ra sao. Bạn có thể tìm một chương trình cụ thể trong sách. Một số cuốn sách viết cẩn thận còn có đĩa CD kèm theo, trong đó chứa những chương trình mẫu (sample code). Bạn có thể copy từ đó ra để chạy thử.
Đa số trường hợp các bạn thường gặp là hì hục gõ một chương trình dài (từ trong sách ra chẳng hạn) rồi chương trình không dịch được, sai lỗi cú pháp lung tung. Thế là bạn nản, chán không thèm làm nữa. Lời khuyên là thay vì hùng hục gõ toàn bộ chương trình như thế, bạn nên làm từng bước rồi thêm dần chức năng. Chẳng hạn đầu tiên viết chương trình chỉ có phần khai báo biến, phần thân chỉ có nhập dữ liệu hoặc thông báo chào mừng. Nếu mọi việc ổn, bạn mới tiếp tục viết chức năng thứ nhất. Có lỗi gì thì sửa ngay. Sau đó mới lại tiếp tục viết những chức năng khác.
Làm thế nào để viết được một chương trình giải một bài toán cho trước? Không có thuật toán cho công việc này. Chỉ có một vài lời khuyên:
- Bạn làm thử bằng đầu + tay trên giấy nháp một vài ví dụ nhỏ. Quá trình giải các ví dụ nhỏ đó có thể gợi ý cho bạn thuật toán.
- Hình thành thuật toán mô tả ở dạng ý tưởng bằng ngôn ngữ tự nhiên. Cố gắng chi tiết hóa chúng thành từng bước cụ thể hơn. Khi đến những bước mà bạn có thể viết câu lệnh để thực hiện (ví dụ: đổi chỗ hai phần tử, so sánh, duyệt qua một vòng lặp…), bạn có thể thay chúng bằng các câu lệnh trong ngôn ngữ lập trình.
Một ý tưởng, một thuật toán thườnp áp dụng cho nhiều bài toán có dạng tương tự. Bạn nên học thuộc một vài kĩ thuật từ đơn giản đến phức tạp (đổi chỗ hai số, tính tổng, tích dạng tích lũy bằng một vòng lặp, kiểm tra tính nguyên tố, nhập và xuất dữ liệu, làm tròn giá trị thực, sắp xếp dãy tăng dần, tìm một phần tử trong dãy…). Thậm chí, bạn nên học thuộc cả thuật toán và chương trình.
Đây chỉ là những lời khuyên dành cho việc bắt đầu lập trình. Khi bạn đã lập trình thành thạo hơn, bạn nên đọc những cuốn sách về Phân tích và Thiết kế (Analysis and Design), Cấu trúc dữ liệu và Thuật toán (Algorithm and Data Structure), Cơ sở dữ liệu (Database) và về các ngôn ngữ lập trình.
Một vài lời khuyên học tập: HỌC TIẾNG ANH (3)
Phương pháp này dùng để tập viết, tập suy nghĩ bằng tiếng Anh. (Bạn muốn giỏi tiếng Anh, bạn phải có thói quen suy nghĩ bằng tiếng Anh. Không được nghĩ bằng tiếng Việt rồi tìm cách dịch sang tiếng Anh).
Thực hiện như sau:
- Thời điểm là khi bạn thoải mái, không có việc gì làm hay bất cứ khi nào bạn thấy hứng thú. (Ví dụ, ngay trong giờ học, bạn thấy chán học, bạn cũng có thể bắt đầu).
- Tiến hành: viết lung tung tất cả những gì mình nghĩ trong đầu bằng tiếng Anh. Hoặc viết bất cứ câu tiếng Anh, từ tiếng Anh hoàn chỉnh nào bạn có thể nghĩ ra. Không hạn chế nội dung và chủ đề. Tuy nhiên những chủ đề như cảm xúc, nhận xét, quan sát thì sẽ rất thú vị. Ví dụ, bạn có thể nhìn cô giáo và viết: She has a beautiful voice. But I don't understand what she is saying. I want this class to finish soon. I miss my family...
- Trong quá trình viết, bạn có thể không nhớ một từ nào đó. Bạn có thể để trống hoặc điền từ tiếng Việt vào đó. Quan trọng là bạn không được dừng mạch viết của bạn. Hoặc khi gặp một ý khó, bạn có thể thử tìm cách diễn đạt nó bằng cách khác. Ví dụ ý bạn muốn viết là "cô ấy ăn mặc rất đẹp" (She dresses beautifully) nhưng bạn không biết viết thể nào, bạn có thể đổi sang ý "quần áo của cô ấy rất đẹp" (Her clothing is beautiful).
Một cách tư duy tự do khác là đi ngoài đường, bạn trông thấy vật gì bạn gọi tên nó bằng tiếng Anh, ví dụ: bike, beautiful girls, nice car, fast bus, dangerous driver. Rồi bạn có thể phát biểu một vài câu nào đó, rộng hơn. Chằng hạn: The bus is very slow. She is a beautiful girl. He has a nice car...
Mục đích của phương pháp này là giúp bạn tư duy bằng tiếng Anh và rèn luyện điều đó thành thói quen.
Một vài lời khuyên học tập: HỌC TIẾNG ANH (2)
Phương pháp flash card (thẻ từ).
Phương pháp này dùng để học từ mới rất tốt. Thực hiện như sau:
- Tìm giấy cứng, bìa cứng cắt thành những mẩu hình chữ nhật (card) có kích thước vừa phải (bằng bao diêm chẳng hạn), đủ để bạn có thể nhét một xấp vào túi quần.
- Viết các từ mới bạn cần học lên các thẻ đó. Một mặt ghi từ, mặt kia ghi nghĩa của từ. Xếp các thẻ thành tập, mặt quay lên là mặt ghi từ mới.
- Mỗi lần học nên dùng một tập thẻ (khoảng 10-20 thẻ). Mang theo tập thẻ đó mọi lúc mọi nơi. Bạn có thể học bất cứ khi nào bạn rảnh rỗi hoặc có một chút thời gian (đi xe bus trên đường, nghỉ giải lao giữa giờ, ngồi nghỉ giữa quá trình làm bài tập căng thẳng.
- Học bằng cách giờ từng thẻ một và cố gắng nhớ nghĩa của từ ghi trên thẻ. Nếu cố mãi không nhớ được thì lật mặt sau để xem nghĩa. Ghi nhớ rồi cho thẻ vào tập và rút thẻ khác. Làm như vậy nhiều lần (trong quá trình đó, số từ bạn không nhớ nghĩa sẽ giảm dần).
- Dần loại bỏ những từ bạn đã hoàn toàn nhớ và thêm vào những từ mới.
Một số gợi ý với phương pháp này: nên mang theo mình những tập thẻ chưa ghi từ. Mỗi khi bạn gặp một từ mới (trong giờ học tiếng Anh, trong khi tra từ điển...), thay vì chép từ mới vào vở, bạn có thể chép ngay lên thẻ để học ngay.
Phương pháp này có thể học một mình hoặc học cùng nhóm. Mỗi bạn trong nhóm có thể lấy thẻ của mình ra để đố người khác (cả những từ mà bạn chưa nhớ). Các bạn cũng có thể trao đổi thẻ cho nhau (cho bạn khác thẻ mình đã học xong và nhận của họ thẻ mà họ đã học xong).
Một vài lời khuyên học tập: HỌC TIẾNG ANH (1)
Thường thì học ngoại ngữ luôn là vấn đề không dễ dàng (tiếng Anh của mình cũng chưa ổn lắm). Tuy nhiên mình có một vài lời khuyên sau, có thể thích hợp cho các bạn mới bắt đầu tiếp xúc với tiếng Anh:
a) Ở giai đoạn học ĐH thì nên chú trọng nhiều nhất đến phần đọc hiểu (reading). Mặc dù cách dạy hiện nay ở nước mình, trường mình chủ yếu chú trọng ngữ pháp. Ngữ pháp thực sự không có nhiều ích lợi bằng đọc hiểu. Đọc hiểu tốt sẽ giúp bạn thêm hiểu biết về thế giới xung quanh, đặc biệt giúp bạn đọc tài liệu học tập viết bằng tiếng Anh… Không những thế đọc hiểu tốt cũng giúp bạn mở rộng vốn từ nhanh, bắt chước được cách dùng từ, cấu trúc của người viết (sau một quá trình đọc lâu dài những kĩ năng đó sẽ dần trở thành quen thuộc với bạn và sẽ là của bạn).
Bạn có thể rèn luyện kĩ năng đọc hiểu của mình bằng việc: đọc sách giáo trình tiếng Anh và một số cuốn sách tốt để bắt đầu rèn luyện kĩ năng đọc hiểu như “Facts and Figures”, “Causes and Effects”. Bạn cũng nên đọc hướng dẫn sử dụng của phần mềm (help), những giới thiệu ngắn (article, tutorial, howto…) về phần mềm, sản phẩm, ngôn ngữ - kĩ thuật lập trình… có rất nhiều trên mạng.
Khi nào tự tin hơn bạn có thể bắt đầu đọc ebook tiếng Anh (nếu ngại đọc trên máy bạn có thể in ra giấy hoặc tìm mua sách tiếng Anh. Ở thư viện khoa mình có rất nhiều sách tiếng Anh, bạn có thể hỏi mượn photo. Bạn cũng có thể sang trường ĐHBK để lùng mua sách tiếng Anh). Bạn cũng có thể săn tìm ebook trên mạng (mình thường dùng uTorrent để tải hoặc vào trang web gigapedia.org, ebookee.com để tìm). Trên diễn đàn khoa, các thành viên (như Z) cũng gửi lên rất nhiều tài liệu học tập tiếng Anh. Ngoài ra mình cũng có rất nhiều ebook các thể loại (khoảng 20GB) có thể chia sẻ cho các bạn.
b) Một số kinh nghiệm với việc học từ:
- Trong quá trình đọc nếu gặp từ mới thì cố gắng đoán nghĩa của nó rồi đọc tiếp chứ đừng dừng lại tra từ. Chỉ nào nào đọc hiểu hòm hòm đoạn văn thì mới nên tra từ điển. (Gạch chân những từ bạn không biết nghĩa rồi tra một loạt, không nên cứ thấy một từ mới lại giở từ điển ra tra. Làm thế bạn rất dễ bị mất mạch đọc. Mình nhiều khi chẳng cần tra từ vì không biết nghĩa của từ đó mình vẫn hiểu mang máng nghĩa của câu văn).
- Khi tra được nghĩa của từ mới, bạn nên lấy bút chì ghi nghĩa đó vào tài liệu. Có thể bạn không nhớ ngay nhưng sau này khi đọc lại nhiều lần bạn sẽ thấy ngay nghĩa của chúng, không có cảm giác ngại khi tra từ điển.
- Ghi nhớ những những quy tắc mở rộng từ để có thể đoán nghĩa của từ. Ví dụ, thường người ta thêm đuôi “ment” thì chuyển nghĩa từ động từ sang danh từ. Chẳng hạn manage: quản lý => management :sự quản lý, develop: phát triển => development: sự phát triển. Hoặc thêm đuôi er có nghĩa là người thực hiện. manager: người quản lí, developer: người phát triển (lập trình)…
- Tập dự đoán tên viết tắt của các thuật ngữ. HDD là ổ đĩa cứng: Hard Disk Drive, ổ đĩa mềm là FDD => Floppy Disk Drive. Rồi thì CD, DVD, CPU, RAM, DRAM…
c) Một số kinh nghiệm khác:
- Tập suy nghĩ bằng tiếng Anh. Ví dụ đi ra đường nhìn thấy vật gì bạn thử gọi tên nó bằng tiếng Anh.
- Tập viết những câu ngắn hàng ngày. Dịch một vài cảm xúc thường nhật của bạn sang tiếng Anh, rồi cố gắng viết những câu dài hơn. Viết về bất cứ điều gì bạn đang nghĩ đến.Ví dụ: Today is a wonderful but tiring day. I have a good mark for the English test and a lot of exercise to be done.
- Chăm chỉ làm bài tập. Theo dõi những câu mình sai và tự giải thích tại sao bạn lại sai. Học qua sai lầm giúp chúng ta tiến bộ rất nhanh.
- Tập học hát tiếng Anh, (ghi nhớ lời và dịch ra tiếng Việt), những câu châm ngôn nổi tiếng (“quotes”).
- Cài phần mềm Lingo để tra từ điển và dịch tự động từ tiếng Anh sang tiếng Việt.
Một vài lời khuyên học tập: ĐỌC SÁCH
Hình thành thói quen đọc sách
Muốn giỏi và thành công, bạn phải có nhiều tri thức. Tri thức có thể học trong cuộc sống, qua kinh nghiệm làm việc, qua lời giảng của người khác nhưng một khối lượng lớn tri thức được hấp thụ qua trong quá trình đọc: đọc sách, báo, truyện... Nếu bạn không đọc nhiều, bạn không bao giờ giỏi một cách thực sự được.
Vì thế rèn luyện một thói quen và sự ham thích đọc là rất cần thiết. Thường thì sinh viên chúng ta thường ngại đọc sách giáo trình vì nó khô khan, khó hiểu, đọc dễ buồn ngủ. Vì thế mình có một vài lời khuyên sau cho các bạn:
- Tích cực đọc truyện văn học, truyện cười, báo in, báo điện tử, forum, blog, chicken soup... Thể loại nào cũng được, nhưng tốt nhất là những thể loại mà bạn thấy hứng thú. Việc đọc nhiều sẽ giúp bạn hình thành thói quen đọc và suy nghĩ (chẳng ai đọc điều gì mà không suy nghĩ, đánh giá, phân tích về nó cả. Chỉ là nhiều hay ít thôi).
Thói quen đọc sẽ giúp bạn thích thú với việc tìm hiểu và không ngại ngùng khi cầm những cuốn sách dày. Bạn đừng ngại mình dành nhiều thời gian “đọc linh tinh”, không dành cho học tập. Chúng ta đâu chỉ học những kiến thức chuyên môn, chúng ta cũng cần học những kiến thức về xã hội, về cuộc sống, về con người… Hãy tin mình, đọc bất cứ cái gì cũng không bao giờ thừa.
- Tìm hiểu về tài liệu trước khi bắt đầu học bất cứ môn nào (bạn có thể tham khảo trong đề cương của môn học đó, trong đề cương bao giờ cũng liệt kê các giáo trình, tài liệu tham khảo được đề nghị). Bạn nên đọc chúng trước khi bắt đầu tham gia môn học (nhất là sau này khi được đào tạo tín chỉ, bạn phải tự chọn môn học). Việc đọc trước tài liệu trước khi học sẽ giúp bạn hình dung được môn học đó khó hay dễ, có phù hợp với khả năng và sở thích của bạn không, những kiến thức đó dùng làm gì… Khi có thời gian, mình sẽ viết về những tài liệu nên dùng khi học một số môn mà mình biết.
- Nên đọc tài liệu trước bài giảng và trong quá trình làm bài tập. Đa số giáo viên thường dạy theo giáo trình. Do đó nếu đọc tài liệu trước bạn sẽ dễ dàng theo dõi bài giảng hơn. Đọc lại giáo trình khi làm bài tập có thể giúp bạn nhớ lại kiến thức cơ bản hoặc dựa theo cách giải trong giáo trình để làm bài tập của bạn.
- Không nên ngại tốn tiền mua sách. Nên coi đó là một khoản đầu tư chính đáng. Nếu eo hẹp về tài chính thì bạn có thể mua sách giảm giá, sách cũ, sách photo. Bạn cũng có thể mua chung cùng bạn bè rồi thay phiên nhau đọc hoặc trao đổi sách với nhau. Nói chung như mình thấy giá sách ở Việt Nam khá rẻ (so với nơi mình đang học) nên các bạn nên cố gắng mua đầy đủ giáo trình, tài liệu tham khảo. Khi dùng xong, bạn có thể tìm các sinh viên khoá dưới để bán lại. Mình cũng đang gợi ý LCĐ có chương trình quyên góp và tặng sách cho sinh viên.
Tạm kết luận: không biết thì hỏi, muốn giỏi phải đọc nhiều
Hà Nội mùa vắng những cơn mưa
|
Chân tình
Marriage D'Amour
|
Love story
|
Where do I begin?
To tell the story of how great a love can be
The sweet love story that is older than the sea
The simple truth about the love she brings to me
Where do I start?
Like a summer rain
That cools the pavement with a patent leather shine
She came into my life and made the living fine
And gave a meaning to this empty world of mine
She fills my heart
She fills my heart with very special things
With angels' songs, with wild imaginings
She fills my soul with so much love
That anywhere I go, I'm never lonely
With her along, who could be lonely
I reach for her hand, it's always there...
Viết cho ngày 20/10

Gửi mẹ: 15 năm rồi con không có dịp ở nhà chúc mừng mẹ vào đúng Ngày của mẹ. Mà có lẽ mẹ cũng không biết có những ngày như thế. Mẹ chỉ biết con trai của mẹ lúc nào cũng ngoan, dù không ở gần để mẹ dạy dỗ chăm sóc hàng ngày nhưng vẫn biết tự chăm sóc mình, vẫn sống tốt và có ích. Nên với con ngày nào cũng là ngày của mẹ, vì con biết lời chúc tuyệt vời nhất dành cho mẹ chính là niềm vui trong cuộc sống của con. Mẹ đã vất vả thật nhiều, con mong là từ nay con có thể san sẻ cùng mẹ một phần những vất vả đó rồi.
Gửi bà nội và bà ngoại: Cháu đi học xa nên chẳng mấy khi về thăm bà. Ngày xưa ở nhà, cháu luôn được bà cưng nhất. Giờ thì phải nhường phần đó cho mấy đứa em, nhưng cháu mong cháu vẫn là đứa cháu mà bà hài lòng nhất. Bà phải sống thật lâu để cháu về Việt Nam thăm bà nhé!
Gửi Búp sen: Một ngày vui không có anh ở bên, chắc là em buồn lắm phải không? "Khoảng cách và tình yêu giống như cơn gió và ngọn lửa, gió dập tắt những ngọn lửa nhỏ và thổi bùng lên ngọn lửa lớn". Anh tin rằng chúng mình đang giữ gìn một ngọn lửa lớn. Đừng để khoảng cách làm nó lụi tàn nghe em. Vì "những con đường anh đi rồi cũng đưa anh về bên em".
Gửi cô: Thời gian này thật khó khăn với cô. Em rất tiếc vì không thể làm được nhiều hơn cho cô, cho khoa, cho đàn em sinh viên. Em mong cô luôn giữ vững niềm tin và sự dũng cảm của mình để chúng em thêm niềm tin và nỗ lực. Em tin là mọi khó khăn rồi sẽ dần qua. Em sẽ cố gắng
làm tốt nhất những gì có thể để cùng cô giải quyết những khó khăn đó.
Gửi các chị gái: Các chị đã có một gia đình riêng đầm ấm, một đứa nhóc thật dễ thương. Em mong các chị luôn cố gắng để giữ mãi sự đầm ấm đó và chăm sóc bọn nhóc thật tốt nhé!
Gửi các em gái: Cô nào bây giờ cũng có một con đường riêng, một cuộc sống của riêng mình rồi. Chắc ông anh trai hờ này chẳng can thiệp được gì nữa. Mong các cô sẽ hạnh phúc với sự lựa chọn của mình. Khi nào cần lời khuyên hay sự giúp đỡ gì thì cho anh trai biết để tư vấn giải quyết giúp nhé!
Gửi các bạn nữ: Các bạn cũng có nơi có chốn cả rồi. Ai cũng hạnh phúc cả. Tớ hi vọng là các bạn sẽ luôn hạnh phúc như thế. Khi nào có tin vui thì thông báo nhé!
Gửi các nữ học trò: Chúc các em học tập tốt, lao động tốt, luôn vui vẻ và hạnh phúc. Luôn cố gắng hết mình cho những ước mơ. Và thật dũng cảm, năng động trong cuộc sống nhé!
Gửi tất cả những phụ nữ khác: Hạnh phúc, hạnh phúc, luôn hạnh phúc. Thành công, thành công, mãi thành công!
Học hành ở Mỹ (10)
Chu kỳ cảm xúc của du học sinh
Bắt đầu học kỳ:
Trong tuần đầu tiên:
Trong tuần thứ hai:
Chuẩn bị thi giữa kì:
Trong lúc làm bài thi giữa kì:
Sau khi thi giữa kì:
Trước khi thi cuối kỳ:
Sau khi biết lịch thi cuối kỳ:
7 ngày trước khi thi:
6 ngày trước khi thi:
5 ngày trước khi thi:
4 ngày trước khi thi:
3 ngày trước khi thi:
2 ngày trước khi thi:
1 ngày trước khi thi:
Đêm trước hôm thi:
Một giờ trước khi thi:
Trong giờ thi:
Bước ra khỏi phòng thi:

Thi xong, trong những ngày nghỉ:
Học hành ở Mỹ (9)
Thành phố Ames những ngày này thời tiết thật ảm đạm: trời mưa lâm thâm, gió hơi rét. Cây cối rụng lá tả tơi. Lá còn trên cành cũng chuyển sang màu vàng, màu đỏ - những màu sắc vốn rất rực rỡ trong trời nắng vậy mà khi trời mưa trông cũng buồn thiu. Kiểu thời tiết này rất thích hợp với những người ham ngủ như tớ. Cứ mỗi lần cầm cuốn sách khoảng 15-30 phút là tớ đã mỏi mắt lắm rồi. Mà tớ thì vốn không bao giờ nghiêm khắc với bản thân cả, cứ buồn ngủ là ngủ thôi. Ăn nhiều, ngủ nhiều, vận động ít nên có vẻ tớ lên cân nhiều lắm (các bạn xem tấm ảnh mới nhất ở avatar tớ mới upload để kiểm chứng nhé). Nụ cười của tớ cứ tròn phây phây ấy!
Trình độ ngoại ngữ của tớ tiến triển ngày càng chậm chạp hơn. Mỗi ngày tớ dùng tiếng Anh dưới 10%, chủ yếu khi lên lớp nghe giảng và đọc sách. Thời gian còn lại tớ dùng tiếng Việt - không lại có người bảo tớ nói tiếng Anh giỏi hơn tiếng Việt (sorry bạn Minh meo nhé). Hồi trước tớ cứ nghĩ là mình có năng khiếu ngoại ngữ lắm (học nhanh, ôn tập ít mà thi điểm vẫn tốt), nhưng giờ thì có vẻ năng khiếu đó chỉ phát huy ở Việt Nam thì phải. Đêm hôm qua, tớ mất khoảng 1h để đánh máy 1 trang A4 tiếng Anh (chỉ là ngôn ngữ kĩ thuật thôi). Vừa viết vừa soát lỗi chính tả nên không thể nhanh được. Dạo này tớ lười viết tiếng Anh rồi. Có lẽ tại dạo này lớp writing không có homework.
Tớ không chán học nữa, nhưng tớ chán tớ!!!
Học hành ở Mỹ (8)
Nhưng hình như có cái gì đó đổ vỡ trong tình yêu học tập của tớ. Tự nhiên không thích học hành chăm chỉ, tìm hiểu tận tình, khám phá hết mình, làm bài tập đầy đủ nữa. Tự nhiên thấy những việc đó có vẻ hơi phù phiếm (dù không làm không được, làm không cẩn thận thì tiếc). Trong khi đó thì vẫn tích cực tuyên truyền trên diễn đàn sinh viên về những điều tiến bộ của mô hình học tập mới. Hay là tớ cả thèm chóng chán. Hoặc là chán học tạm thời :).
Hôm nay cũng tranh thủ thời gian đi tranh cãi về bài làm và điểm số với trợ giảng. Hình như giáo viên thường rất bảo thủ (nhưng tớ đâu có thế). Cô TA hôm nay nhất định không chấp nhận một kí tự tớ đánh máy sai hay sự diễn đạt không "hình thức hoá" của tớ. (Trừ những chỗ cô ấy chấm sai 100% thì cô ấy đồng ý sửa lại => tớ gỡ được 2đ). Thế mà ban đầu tớ cứ nghĩ là họ chấm bài kĩ lắm, và chỉ chấm theo ý chứ không bắt bẻ đến chi tiết kiểu bới lông tìm vết. Hehe, nhưng mà tớ đã nhầm. Hình như khi người ta nổi tự ái thì sẽ không bao dung nữa, họ sẽ bới lông tìm vết bằng được để chứng minh là họ chấm không sai. Rút kinh nghiệm, tớ sẽ cố gắng để họ không bắt bẻ được tớ. Còn sau này chấm bài cho sinh viên thì chấm thoáng thôi để họ không tranh cãi nhiều, dễ làm cho mình không còn bao dung được nữa :p.
Tuy thấy chán học nhưng hôm nay tớ cũng giở được 1 cuốn sách rất hay ra để đọc. Cuốn "Design Patterns". Tất cả các sinh viên ngành Tin rất nên đọc cuốn này. Ta sẽ học được rất nhiều phương pháp thiết kế phần mềm và hệ thống hiệu quả trong sách này. Hi vọng, sau một thời gian nghiên cứu nữa, tư duy design của tớ sẽ được cải thiện hơn. Dự án nghiên cứu tớ đang tham gia cũng có thêm 1 bước tiến nhỏ khi anh bạn đồng môn đã hiểu thuật toán tớ đề xuất và chuẩn bị tiến hành lập trình. (Hi vọng thuật toán tớ đưa ra không sai :p. Không thì công sức của thằng bé là công cốc.)
Học hành ở Mỹ (7)
Cách thi ở đây đúng là quái. Đề dài, số câu nhiều, chia làm nhiều ý nhỏ (tha hồ làm). Không có giấy thi, trên đề thi có sẵn khoảng trắng để viết (thiếu giấy viết sang mặt sau), viết xong nộp luôn.
Học hành ở Mỹ (6)
Đề bài có 5 câu, mỗi câu 20 điểm, làm trong 50p (hix, ông thầy phát đề chậm nên chỉ được làm trong 48p thôi). Câu 1 gồm 10 ý trắc nghiệm đúng/sai (trả lời đúng được 2 điểm, trả lời sai -1 điểm; không trả lời được 0 điểm). 4 câu còn lại mỗi câu đều có 2 ý.
Trong 48p, tớ có nguệch ngoạc được 3,5 câu đúng sai chưa rõ (nhớ + tư duy được bao nhiêu thì làm bấy nhiêu). Còn 1,5 câu còn lại không đụng đến tí gì. Tiếng Anh kém cũng là một hạn chế :((. Hôm trước tớ bị trừ 10đ bài homework vì dùng any thay vì all :((.
Ôn lệch tủ. Hix, ông thầy cho 1 đống homework, 1 đề thi mẫu. Tớ cứ thế làm theo 2 cái đó, cuối cùng chả trúng cái nào. Nghĩa là toàn bộ đề mid-term khác hẳn với tất cả những gì đã làm trước đó (kiến thức hỏi thì giống nhưng không giống trong bài tập). Thi không mở sách, không mở vở, không mang máy tính, không dùng giấy nháp luôn. (Sinh viên làm bài trực tiếp lên đề thi, thi xong thu toàn bộ).
Thế mới biết thi cử ở đây khác ở Việt Nam. Vì thế có lẽ vừa đánh giá chính xác kiến thức tổng hợp của sinh viên, vừa chống gian lận. Đề thi ở Việt Nam ngắn nhưng lại làm trong thời gian dài hơn, lại giống phần ôn tập nên sinh viên vừa dễ quay cóp vừa dễ trao đổi với nhau hơn.
Tuy nhiên tớ hi vọng thi khó nhưng chấm thoáng. Như phần homework của tớ, nhiều bài sai những chi tiết vớ vẩn cũng không bị trừ điểm, nhiều lúc chỉ cần có ý đúng là có điểm. Tuy nhiên lỗi sai nghiêm trọng thì lại trừ nặng (họ chấm kĩ kinh khủng). Chú ý là ở đây giáo viên chấm không rọc phách và sinh viên được quyền xem lại bài của mình, thậm chí có thể tranh luận với người chấm để bảo vệ ý kiến và đòi điểm.
Sau này về VN dạy học, có lẽ tớ cũng học theo cách ra đề và chấm thi như thế này.
Em yêu trường em (7)

"Tả thiên thanh" (viết lên trời cao) là tên của Tháp Bút ở Hà Nội. Còn đây là Tháp Nước ở trường tớ. Đã được xây dựng hơn 100 năm và hiện giờ chỉ được sử dụng như là một biểu tượng về trình độ công nghệ. Công trình này cao nhất trường tớ!
Em yêu trường em (6)

Đang giờ học thư viện vắng quá. Chẳng có ai đến đọc sách cả! Tớ đi về đây!!
Em yêu trường em (5)

Phòng máy thực hành của khoa tiếng Anh. Máy tính Apple trông ngon như táo, nhưng tớ vẫn chưa quen cách gọt vỏ!
Em yêu trường em (4)

Bên trong lâu đài. Rộng quá nên máy ảnh thu không hết. Tớ không biết chọn tấm nào đẹp nhất cả!
Em yêu trường em (3)

Trước cửa lâu đài. Một xe bus đi qua đón chúng tớ. Nhưng chúng tớ thích đi bộ hơn. Nhất là trong thời tiết và khung cảnh này!
Em yêu trường em (1)

Đi về phía lâu đài tri thức. (Bấm vào biểu tượng kính lúp bên cạnh để xem to hơn. Tớ đeo balô màu đỏ).
Học hành ở Mỹ (5)
Tình hình học tập hiện nay có kết quả tương đối khả quan. Hai bài homework môn Algorthim Design (môn khó nhất) được 93 và 96/100. (Tớ vẫn thấy bài của tớ được chấm chưa chính xác lắm, ít nhất cái bài 93đ cũng phải là 95. Đang sắp xếp gặp TA để tranh cãi vớt vát. Rank thấp quá, chỉ được top 5, kém mấy thằng Indian và Chinese. Phải cố gắng đấu tranh nhằm tăng rank, không phải chỉ cho bản thân mà còn cho Vietnam).
Môn English writing cũng ổn. Một bài được 100/100, mấy bài khác được 42-48/50 hoặc 10/10. Cô giáo chấm cũng thoải mái. Các bạn Vietnamese học lớp này (trong đó có tớ) đều điểm cao cả, chắc là cũng PR được tương đối cho Vietnam.
Tình hình nghiên cứu thì tiến triển chậm hơn. Tớ đã chưa làm nghiên cứu theo "chuẩn quốc tế" bao giờ, lại bắt đầu ở một lĩnh vực mới toanh nên bắt nhịp chưa được nhanh. Với lại tớ không có hi vọng làm được gì nhiều trong những năm đầu tiên. Chỉ cố gắng được ghi danh "cộng sự" trong một vài công trình chính của nhóm là ổn rồi. Hiện tại thì tớ cũng bắt đầu đọc tài liệu nghiên cứu. Đánh giá chung là tớ hiểu vấn đề nhanh, cũng có một số ý tưởng nhưng chưa đủ trình triển khai. Lâu lắm rồi không lập trình gì cả.
Tình hình đời sống vật chất và tình cảm đều tốt. Khoẻ mạnh cả thể chất và tinh thần. Không bị sốc văn hóa và không bị cơn nhớ nhà, nhớ người dày vò. Đang dần dần tự tin hơn trong giao tiếp quốc tế (ngoại ngữ vẫn là cản trở lớn nhất).
Tình hình tài chính có cải thiện. Các món nợ ban đầu đã được giải quyết gần xong. Hiện tại vẫn đang rỗng túi nhưng cuối tháng nhận lương là có "của để dành" rồi.
Ra ngoài đi chơi 1 chút (1)

Chuẩn bị lên đường. Xe Mercedes đấy, xịn không :p?
Học hành ở Mỹ (5)
Túm lại càng ngày càng thấy học vất vả thực sự. Đến lớp ít nhưng đầu óc có lúc nào rời khỏi bài học đâu. Mà ở lớp cũng phải căng tai ra nghe, vì trình nghe thấp. Cũng may là dạo này khả năng nghe ngóng cải thiện, đã hiểu được trên 50% nội dung giảng của giáo viên. (Và vẫn hiểu không quá 10% nội dung phát biểu của các bạn Ấn và Tàu).
Tuy nhiên, nói chuyện với mấy thằng VEF fellow học ở những trường đỉnh hơn như MIT, Berkeley (2 trong 4 trường xếp đầu bảng của Mỹ và toàn thế giới về ngành công nghệ) thì thấy mình còn nhàn hơn chúng nó chán. Mà thằng nào cũng chỉ học có 3 môn, 9 tín chỉ chứ đâu có nhiều gì.
Tiếp tục kể chuyện học hành. Hôm nay nói chuyện sách vở và thư viện. Hôm trước các bạn đã biết là bọn tớ phải mua sách tốn tiền như thế nào. Cuốn mới toanh của ngành Tin thường khoảng 100$. (Nghe thằng em bên ngành Hoá nói có cuốn ngành nó giá 150$). Thực ra nghiên cứu sinh như tớ, sinh hoạt phí mỗi tháng được 1300$, một kì phải mua chừng 3-4 cuốn thì cũng không phải là quá khả năng. Nhưng cái chính là tiếc tiền. 100$ là tiền lương cả tháng tớ làm việc ở VN đấy chứ. Mua 1 cuốn sách, dùng 1 kì có vẻ cũng hơi hoang. Vì thế tớ chuyển sang săn sách cũ và sách điện tử. Sách cũ thì giá còn khoảng 1/2, 1/3. Rẻ hơn nhưng vẫn xót (tốn tiền 1 cách không thoả đáng lắm). Sách điện tử thì không dễ kiếm và nhìn chung là không kiếm được. Kiếm được mà in ra dùng thì về lý mà nói là phạm pháp. Ở Mỹ tớ sợ bị tóm gáy rồi bị đuổi về VN lắm. Túm lại sách là chuyện tớ hiện đang gặp vấn đề.
Ở VN vấn đề này có thể giải quyết bằng thư viện thì phải. Ở VN, hàng năm sinh viên có thể đến thư viện để mượn giáo trình, học xong rồi trả. Rất tiếc là bên Mỹ không thế. Thư viên có vô cùng nhiều sách, nhưng mỗi tựa sách chỉ có đúng 1 cuốn. Thế nên sinh viên được mượn tối đa 2 tuần. Cuốn nào mà là sách dùng cho môn học thì có khi mượn được 2-3 ngày đã có người đòi rồi. Mà nếu nhu cầu vẫn cao thì thư viện không cho mượn mang về nhà nữa, muốn đọc thì đến thư viện mà tranh nhau.
Nói chung đó là hạn chế của thư viện bên này. Còn ngoài ra thì rất hoành tráng. Thư viện trường tớ khá to. Sinh viên đến học mỗi ngày rất đông. Trong sảnh thư viện có rất nhiều máy tính tự do. Sinh viên nào thích dùng thì kiếm 1 máy còn trống để dùng. Nếu sinh viên giàu hơn thì thường họ mang máy xách tay đến ngồi học. Không khí thư viện rất lặng lẽ, trang nghiêm, đông người nhưng ai làm việc ấy. Sách để sẵn trên giá, thích đọc cuốn nào thì lấy xuống. Nếu muốn mang về thì đến chỗ thủ thư check-out (không như ở VN, muốn đọc cuốn nào phải nhờ thủ thư lấy, không được thoải mái lắm).
Cũng như ở VN, tớ không hay lên thư viện lắm. Học xong thì về nhà. Máy tính có, mạng có, sách điện tử rất nhiều, đọc cả đời sinh viên cũng chưa hết.
Học hành ở Mỹ (4)
Sau 2 tuần đi học, khả năng nghe của tớ cũng dần được cải thiện, ít nhất là cũng bắt đầu hiểu giáo viên đang giảng về vấn đề gì. Tuần đầu trong lớp tớ chẳng nói được câu nào, tuần thứ hai bắt đầu nói được vài câu rồi. (Chỉ thế thôi. Còn nghe mọi người trong lớp thảo luận thì tớ vẫn không hiểu gì, nhất là các bạn người Ấn độ. Cách phát âm của họ không giống tiếng Anh Mỹ lắm, khó nghe kinh khủng).
Kể tiếp chuyện học hành ở Mỹ. Mới 2 tuần mà đã phải nộp 4 bài tập (tổng cộng 14 trang viết English). Mà đây còn là kì đầu tiên, tớ mới đăng kí 3 môn. Tớ nghe kể thằng em Linh cùng nhóm VEF 2007, đang ở Columbia mới thấy nó khổ học hơn nhiều. Một kì học 14 credit, phải ở trường từ 9h sáng đến 9h tối. Tạm kết luận: Học hành ở Mỹ rất vất vả.
Kết luận 2: Nếu bạn không chủ động, có lẽ bạn không thích hợp với môi trường học tập ở Mỹ.
Thứ nhất là học ở Mỹ không có khái niệm lớp suốt 4 năm như ở mình. Không có lớp trưởng, lớp phó thay bạn theo dõi các thông tin. Không có giáo vụ khoa lập lịch học và thời khóa biểu cho bạn. Bạn phải tự chọn môn học, tự theo dõi lịch học và các thông tin khác. Tuy nhiên hệ thống thông tin của trường tương đối đầy đủ và cập nhật nên chỉ cần ở nhà dùng máy tính vào mạng, sinh viên cũng có thể làm được rất nhiều việc. Mỗi môn học ở đây đều có một trang web. Tài liệu môn học, bài giảng, bài tập, lời giải, kết quả, cách tính điểm đều có ở trên đó. Sinh viên tự vào đó theo dõi, xem điểm, download bài giảng hay upload bài tập.
Sự chủ động của sinh viên thể hiện rõ nhất ở thái độ học tập trong lớp. Lớp học ở Mỹ khá tự do và dân chủ. Vào lớp ngồi đâu, làm gì cũng được nhưng phải tôn trọng, không làm ảnh hường người khác (hôm trước tớ vào lớp BCB 444 thấy 1 chú sinh viên Mỹ ngồi gác chân lên ghế, hỏi nhiều mà giảng viên vẫn rất nhiệt tình trả lời. Ở VN mà như thế thì chắc chú này tiêu rồi). Sinh viên ở đây đặc biệt thích hỏi, thích tranh luận và chịu khó lên bảng. Giảng viên cũng rất khuyến khích sinh viên đặt câu hỏi. Họ cố gắng trả lời mọi câu hỏi (dù nhiều khi tớ thấy bọn nó hỏi ngu kinh, vì nhiều điều có thể tự tìm câu trả lời được. Hay là đó là do tớ vẫn quen vơi cách học ở Việt Nam: tự tìm tòi hơn là hỏi han).
Ở đây việc tổ chức học theo nhóm cũng khá phổ biến. Do kết cấu lớp học cơ động (toàn ghế, không có bàn, số sinh viên ít), giảng viên rất dễ dàng yêu cầu sinh viên lập nhóm để làm việc chung và thảo luận (câu cửa miệng của mấy thầy cô ở đây là find for you a partner and discuss about blah blah..). Điều này tiến hành thuận lợi cũng một phần là sinh viên ở đây nhiệt tình và thoải mái khi làm việc đó. Tuy nhiên bài tập về nhà thì thường giao cho từng cá nhân (không hay chia nhóm lập trình như bên mình). Cũng có thể là do những bài tập đó không quá to và sinh viên trong lớp cũng không nhiều để phải chia nhóm.
Có lẽ điều tớ thích nhất ở đây là sự trung thực và chủ động trong học tập của sinh viên, hơn so với Việt Nam mình quá nhiều. Còn về phương pháp giảng dạy của giảng viên ở đây thì cũng không hơn giảng viên mình lắm (có nhiều người có khi còn tệ hơn). Vì thế, tớ nghĩ sinh viên Việt Nam nếu không suốt ngày so sánh này nọ quá nhiều, tự vượt qua được chính mình thì sẽ theo kịp được người ta thôi.
Đã có "dế"
Chắc chắn mọi người sẽ ngạc nhiên và thèm muốn: điện thoại của tớ được cho không (mua ở ngoài giá 300$, ở Việt Nam chắc cỡ 5 triệu), gọi nội mạng miễn phí (có nghĩa là tớ có thể gọi cho bất cứ ai dùng mạng Verizon mà chẳng mất đồng nào, nói bao nhiêu cũng được. Ở Việt Nam có Forever Couple của SFone cũng cho như thế nhưng chỉ được gọi cho một người, hoặc Smile thì gọi cho mọi người cùng mạng nhưng mỗi ngày chỉ được tối đa 60 phút). Gọi ngoài mạng thì được miễn phí vào buổi tối (từ 9h tối đến 6h sáng) hoặc cuối tuần (trọn vẹn 2 ngày thứ 7 và chủ nhật). Ngoài thời điểm đó thì được gọi 450 phút miễn phí (hết số phút miễn phí đó thì sẽ tính cước 0.45$/phút. Giống dịch vụ VIP của SFone).
Dịch vụ trả sau, phí dịch vụ là 45$/tháng. Nhưng tớ cùng với 3 anh em nữa đăng kí chung (mỗi thằng một máy, một số riêng nhưng thanh toán chung, gọi là family plan) nên chi phí giảm xuống còn 25$/tháng (khoảng 400 ngàn tiền Việt. Như thế là quá rẻ, so với ở Việt Nam thì cũng không đắt hơn. Hix, hồi ở VN tớ còn mất đến 1-2 triệu/tháng tiền di động cơ).
Nhưng xét lại thì miễn phí nhiều nhưng chỉ gọi được ở Mỹ thôi, gọi quốc tế thì cước đắt hơn nhiều. Mà nhu cầu của tớ thì lại gọi quốc tế là chính. Vì thế nên phải đăng kí thêm dịch vụ khác. Dù sao thì được cho không con dế hơn 300$ cũng lãi to rồi.
Học hành ở Mỹ (3)
Hôm qua ngồi tập gõ TeX đến 2h đêm, mệt nhưng cũng vui vì thấy sản phẩm trông professinal quá. Tính đến thời điểm này tớ còn 6 bài tập chưa hoàn thành và cần nộp trong ngày thứ 6. Và tất nhiên còn 3 cuốn sách cần phải đọc mà vẫn chưa đọc được vì ... không có tiền mua. Sách ở đây đắt kinh khủng. Sách mới toanh thì khoảng 100$ (1 triệu 6 một cuốn sách :(( ), sách dùng rồi cũng cỡ 30$. Tuyệt đối không được dùng sách photo vì vi phạm luật bản quyền. Tớ mà đem sách photo đến lớp thì bị về VN trước thời hạn sớm mất. Thế mới biết ở VN tri thức rẻ thật.
Tiếp tục kể những điều mắt thấy tai nghe cho mọi người nghe nhé. Vừa kể vừa so sánh để mọi người cùng tham khảo. Mọi người chắc đã thấy là học một môn có vẻ rất vất vả. Dạy một môn cũng vất vả không kém. Do cách bố trí giờ học, giảng viên cần lên lớp khoảng 30 – 45 buổi cho một môn. Một lớp thường có 20 - 40 sinh viên, một kì có khoảng 5 – 10 bài kiểm tra (homework, thi giữa kì, thi cuối kì, bài tập lớn, báo cáo, tiểu luận…) tức là có khoảng 100-400 bài cần chấm. Trong khi đó giảng viên đâu chỉ có dạy học, công việc tốn nhiều thời gian của họ là nghiên cứu và hướng dẫn nghiên cứu cho sinh viên sau đại học… Vì thế họ thường có trợ giảng (TA – teaching assistant) giúp đỡ.
Các trợ giảng thường là sinh viên có năng lực do trường tuyển chọn (thường là ở bậc thạc sĩ, tiến sĩ. Bậc đại học cũng có nhưng hiếm). Quyền lợi của trợ giảng là: được miễn học phí và được cấp lương (thừa để sống. Ví dụ TA ở khoa tớ có lương là 1450$, trong khi chi phí sinh hoạt ở đây chỉ chừng 1000$ là đủ sống sung sướng lắm rồi). Nhiệm vụ của TA do giảng viên yêu cầu. Thông thường là: chấm điểm bài tập, bài thi, hướng dẫn thực hành (lab), quản lí trang web môn học, giải đáp thắc mắc cho sinh viên, giảng thay cho giảng viên khi họ bận việc… Thời gian làm việc tối đa 20h một tuần.
Như tớ thấy chế độ TA là một chế độ khá hay ho, nhiều bên cùng có lợi. TA có lợi vì có cơ hội học hành mà công việc cũng nhẹ nhàng (khá nhiều sinh viên ở VN đi du học được là nhờ xin được học TA/RA. Tớ sẽ viết về chủ đề này sau). Giảng viên cũng lợi vì không mất thời gian cho những việc lặt vặt. Trường cũng có lợi là tốn ít tiền hơn (lương giảng viên cao gấp 5-10 lần lương cho TA). Hi vọng một ngày nào đó ở VN mình cũng có chế độ này.
Phòng học ở trường tớ nói chung là xịn, giống như các phòng chất lượng cao ở trường Sư Phạm. Trong phòng có hệ thống âm thanh, máy chiếu nhưng không có máy tính (giảng viên tự mang đến. Ở đây hầu như ai cũng có máy tính xách tay, có lẽ vì nó không đắt lắm so với thu nhập. Làm part-time ở đây 1h sinh viên có thể kiếm được 8$. Một tuần làm khoảng 15h, sau một tháng có 480$, đủ mua một con máy dùng được như máy của tớ (440$). Hơn nữa trường còn có chương trình liên kết với các công ti máy tính để cung cấp cho sinh viên máy tính giá thấp hơn giá ngoài thị trường).
Tuy nhiên do lớp học ở đây thường không đông (20-40 sinh viên) nên phòng học nhỏ gọn hơn. Hơn nữa bố trí phòng học cũng khác. Ở VN, phòng học thường là hình chữ nhật đứng, có bàn, ghế. Ở Mỹ, phòng học thường là hình chữ nhật ngang, có ghế, không có bàn. Nghe lạ nhỉ? Thế sinh viên viết kiểu gì? Ghế ở đây được thiết kế cho lớp học nên có thêm một bộ phận làm chức năng của bàn viết, đó là một tấm gỗ diện tích vừa phải, có thể xoay và đặt lên thành ghế để làm bàn viết (bạn nào hay xem phim Mỹ có cảnh về học đường như phim Cô nàng lắm chiêu của Lindsay Lohan là thì thấy).
Theo nhận xét của tớ, bố trí phòng học kiểu này có nhiều cái cũng hay. Thứ nhất là phòng ngang nên bảng rất dài (giảng viên tha hồ viết), góc nhìn của sinh viên rộng. Chỉ có ghế, không có bàn nên phòng gọn hơn, đi lại thuận tiện hơn, ngồi cũng thoải mái hơn (tớ không thích viết lách thì chỉ cần xếp cái tấm gỗ lại, ghế ngồi lại y như trong rạp chiếu phim). Và điều quan trọng nhất là khoảng cách (địa lí) giữa giảng viên và sinh viên rất nhỏ, vì thế giảng viên không cần dùng micro để giảng bài và cũng dễ dàng trao đổi với sinh viên hơn. (Tớ đi học thường ngồi dãy đầu, cách giảng viên chỉ khoảng 1m).
Học hành ở Mỹ (2)
Như tớ mô tả chắc các bạn nghĩ học như thế sướng thật. Thứ nhất là nhàn: có 9 tiết 1 tuần (nếu đăng kí khéo, mỗi tuần chỉ phải đến lớp có 3 buổi, mỗi buổi 3 tiết). Hơ hơ, không nhàn đâu.
Tổ chức giờ học ở Mỹ rất khác Việt Nam. Mỗi tiết học 50 phút. Thời gian chuyển tiết là 10 phút. Điều này có một lợi ích rất hay là rất dễ nhớ giờ học. Vì mỗi giờ đều bắt đầu vào thời gian đúng: 8h, 9h, 10h... , cả mùa đông cũng như mùa hè đều giống nhau (mùa đông bên này học muộn hơn, mãi 9h mới học). Hồi ở Việt Nam tớ rất hay bị nhầm giờ vì tiết học 45 phút, nghĩ giữa tiết lúc thì 5 phút, lúc thì 10 phút. Sang đây thì không bị nữa.
Học 50 phút mà được nghỉ những 10 phút, nghe có vẻ sướng ha? Không sướng đâu. Thứ nhất là học 50 phút nhưng rất căng thẳng. Thứ hai là 10 phút đó là thời gian để chuyển lớp, và chuyển lớp thì phải đi bộ rất nhiều vì trường rất rộng và các lớp học được tổ chức ở các địa điểm rất phân tán.
Ở Việt Nam, một buổi học bạn có thể học 3, 4 tiết cho một môn (Giải tích chẳng hạn). Ở Mỹ thì khác. Mỗi môn chỉ học từ 1 đến 2 tiết thôi. Đa số là 1 tiết/ngày. Ví dụ môn tiếng Anh ENGL 101D chỉ có 3 tín chỉ mà tớ phải học 3 buổi/tuần vào thứ 2, thứ 4, thứ 6, từ 9h đến 9h50. Môn Lập trình song song CPRE 526 4 tín chỉ, tớ học 2 buổi/tuần vào thứ 3 và thứ 5, từ 9h30 đến 10h50.
Tổ chức lớp kiểu này tớ nghĩ là hiệu quả hơn. Thứ nhất là chỉ học 1 tiết 1 buổi nên sinh viên không mệt mỏi quá. Giảng viên cũng không mệt vì phải nói nhiều quá. Thời gian ngắn nên chỉ có thể tập trung vào nội dung môn học, không có chuyện giảng viên nổi hứng kể chuyện trên trời dưới biển (rất phổ biến ở Việt Nam). Giờ giấc học cũng rất dễ nhớ. Đặc biệt sinh viên có thời gian để thấm bài giảng (vì không bị quá tải), có thời gian để đọc trước tài liệu và làm bài tập. Thời gian gặp gỡ giữa giảng viên và sinh viên cũng nhiều (học có 3 tín chỉ mà gặp nhau những 45 buổi). Và cuối cùng là học liên tục trong tuần nên sinh viên nhớ kiến thức hơn, không có chuyện học 3 tiết liên tục 1 tuần rồi mãi tuần sau mới học, đến lúc đó thì chẳng nhớ hôm trước đã học gì.
Mặc dù lên lớp ít nhưng học ở đây thực sự nặng. Một tín chỉ tương đương 1 giờ lên lớp và 2 giờ tự học. Và giảng viên tận dụng giờ tự học đó để cho cả đống bài tập về nhà. Hầu như tuần nào cũng có bài tập. Ví dụ, ngay tiết đầu tiên của môn Thuật toán COMS 511, thầy giáo tớ cho tớ 10 bài tập cần làm và khoảng ... 300 trang sách cần đọc. 10 ngày sau phải nộp.
Ở Việt Nam, đánh giá kết qủa chỉ dựa vào thi cuối kì, thế mới có chuyện sinh viên chơi 4 tháng, học 1 tháng (bây giờ có thêm kiểm tra điều kiện, thi giữa kì nhưng vẫn còn hơi hình thức). Ở Mỹ, tớ chẳng có thời gian chơi đâu. Ngay tuần đầu tiên đã có cả đống bài tập rồi.
Bạn có thể bảo là không làm cũng được chứ sao. Không được đâu, không làm thì kết quả cuối kì sẽ thấp. Kết quả ở đây không đánh giá chỉ bằng điểm thi cuối kì mà đánh giá bằng rất nhiều công việc mà sinh viên phải làm. Tùy giảng viên và tùy môn mà có cách đánh giá khác nhau. Ví dụ, môn COMS 511 có 8 homeworks (mỗi bài 10 exercises :(() chiếm 30% điểm, 2 bài thi giữa kì chiếm 40% và 1 bài thi cuối kì chiếm 30%. Môn CPRE 526 có 3 assignments (cũng là homeworks nhưng là bài tập lớn, thường phải mất nhiều thời gian để làm hơn) chiếm 30%, số bài thi giữa và cuối kì cũng giống môn COMS 511.
Đặc biệt chuyện gian lận ở đây bị phạt rất nặng. Chỉ cần trích dẫn 1 ý của người khác mà không ghi rõ nguồn là bạn có thể bị khiển trách rồi. Còn nếu quay cóp hay copy bài tập của nhau như ở Việt Nam thì bị đuổi học là chắc chắn. Việc phát hiện gian lận không khó khăn gì (tớ làm giáo viên, chấm bài nhiều lần rồi, tớ biết mà). Giảng viên có trợ giảng hỗ trợ việc chấm bài, và có nhiều phần mềm clone dectecting. Hơn nữa, nhiều cái chỉ cần google là ra.
Học hành ở Mỹ (1)
Có nhiều thứ để kể, nhưng có lẽ bức xúc nhất là chuyện học hành.
Đa số các bạn chắc đều thích đi du học phải không nào? Có lẽ ai cũng nghĩ học ở Mỹ thì sướng lắm. Tớ cũng thế. Đầu tiên thì phấn đấu cật lực để xin học bổng. Sau đó thì mong chờ mòn mỏi đến ngày đi học. Đúng là "chưa thấy quan tài chưa rơi lệ". Sang đây mới biết khổ học là như thế nào.
Học hành ở Mỹ rất khác ở Việt Nam. Thứ nhất là học kiểu tín chỉ, tức là kiểu tự chọn, không giống như ở Việt Nam. Ở Việt Nam mỗi kì chúng ta đều có một thời khóa biểu giống hệt nhau. Sinh viên hầu như không được chọn môn học cho mình. Ngược lại, Bộ Giáo dục soạn sẵn một cái gọi là "Chương trình khung", mỗi trường lại thêm bớt một vài môn vào chương trình khung đó và tổ chức cho sinh viên học hết năm này qua năm khác, chẳng cần quan tâm xem sinh viên có thích học các môn đó không và họ sẽ thu được những gì khi học.
Ở Mỹ, sinh viên tự chọn môn học và thời khóa biểu cho mình. Trước khi năm học bắt đầu, trường công bố một danh sách các môn, các lớp học sẽ được tổ chức trong kì (một môn có thể có nhiều lớp khác nhau). Mỗi lớp học sẽ có thời gian biểu (học khi nào, học ở đâu, ai dạy, có bao nhiêu chỗ) cụ thể. Mỗi môn học đều mô tả rõ ràng những môn tiền điều kiện (cần phải học trước đó), số tín chỉ, nội dung chính của môn, cho điểm... Sinh viên tự chọn lớp học và tự đăng kí (trường có một hệ thống tự động hỗ trợ việc đó). Trong quá trình học sinh viên nếu không thích sinh viên có thể bỏ học mà không ảnh hưởng đến kết quả học tập (tất nhiên, sinh viên sẽ bị phạt một số tiền). Trường không ràng buộc về các môn học sinh viên chọn, chỉ ràng buộc về số lượng tín chỉ tối thiểu và tối đa mỗi kì. Ví dụ như tớ kì này phải học tối thiểu 9 tín chỉ và tối đa 15 tín chỉ. (Nghe có vẻ ít nhỉ. 9 tín chỉ tức là chỉ phải lên lớp 9 tiết 1 tuần, không như ở Việt Nam mỗi tuần đi học 20 đến 30 tiết).
Tớ thấy học kiểu tín chỉ hay hơn học kiểu niên chỉ (thế nên Bộ Giáo dục mới đang bắt các trường của Việt Nam chuyển sang kiểu học này. Không biết bao giờ thi xong). Thứ nhất là tớ chủ động trong việc học của mình. Tớ thích học môn nào thì đăng kí môn đó. (Nếu sau này không thích nữa thì bỏ, cũng không ảnh hưởng lắm, tốn tí tiền thôi). Tớ lượng sức mình xem học bao nhiêu môn thì vừa đủ, không nặng quá. Tớ cũng chủ động thời gian biểu. Nếu tớ thích học buổi sáng thì tớ chọn các lớp buổi sáng. Cùng một môn có thể có nhiều lớp dạy vào nhiều giờ khác nhau. Tuy nhiên có những môn chỉ có một lớp trong một kì (ít người học). Tớ không thích thầy nào dạy tớ chỉ việc không đăng kí học môn của người đó thôi.
Tớ có thể chọn môn ở nhiều ngành khác nhau. Chẳng hạn tớ học ngành Tin nhưng thấy mấy môn ngành Âm nhạc hấp dẫn thì tớ vẫn được đăng kí để học. (Tất nhiên để tốt nghiệp ngành Tin, tớ phải học đủ một số lượng nào đó các tín chỉ chuyên ngành của Tin). Thậm chí ban đầu tớ đăng kí học ngành Tin, sau một thời gian tớ thấy không còn hấp dẫn hoặc không đủ khả năng, tớ có thể đăng kí học các môn bên chuyên ngành Kinh tế để lấy bằng Kinh tế cũng được. Hoặc nếu đủ sức và đủ tiền, tớ có thể đăng kí học nhiều chuyên ngành khác nhau để lấy nhiều bằng một lúc, không phải vất vả học văn bằng 2 hay tại chức, từ xa linh tinh như ở Việt Nam.
Cuối môn học, sinh viên sẽ được phát một phiếu đánh giá về tình hình học tập và giảng dạy. Phiếu đó không công khai danh tính sinh viên và chỉ Ban lãnh đạo khoa mới được xem. Thầy nào dạy không nghiêm túc có thể bị sinh viên đánh giá thấp. Ngoài ra nếu môn nào không hấp dẫn, ít sinh viên đăng kí học (hoặc đăng kí rồi bỏ nhiều) thì người dạy môn đó cũng ảnh hưởng uy tín ít nhiều. Cũng không có chuyện một người dạy mãi một môn. Mỗi năm người ta lại đổi người dạy cho từng môn học. Tất cả những điều này sẽ thúc đẩy giảng viên phải dạy rất nghiêm túc, nhiệt tình, luôn cố gắng tìm cách hấp dẫn sinh viên và nâng cao trình độ.
Nhớ
Ngày lại ngày, nhớ em như điên dại
Dù vẫn nghe giọng nói hiền qua điện thoại
Nhưng chẳng thể nào xua đi nổi cô đơn...
(Dịch từ Right here waiting for you)
Vượt biên đi Mỹ (1)
Tớ hiện đang ở Ames, Iowa, USA. Mọi người chắc cũng rất hồi hộp muốn biết tình hình của tớ như thế nào phải không. Rất tiếc là ở đây không có dịch vụ Internet Cafe như ở nhà (thực ra là ở sân bay cũng có nhưng "chỉ có 35c/phút", tính ra tiền Việt là ... 336K/giờ nên tớ không dám dùng). Sáng hôm nay theo chân giáo sư lên khoa, thầy bố trí cho một máy nên mới có điều kiện để ngồi viết blog đấy.
Tớ sẽ viết dần dần về hành trình và những ngày đầu ở Mẽo của tớ. Mọi người cứ bình tĩnh chờ đợi. Nhớ comment nhiều nhiều để tớ có thêm cảm hứng nhé.
Departure
Do không đổi được vé máy bay nên tớ phải ra đi đúng vào đêm ngày 2/8. Hơi sớm so với kế hoạch của một người vốn không có tí kế hoạch nào như tớ. Do đó, có một số lượng đáng kể những việc không kịp làm, những người không kịp chào tạm biệt và những đồ dùng không kịp mang theo.
Cất bước ra đi lúc 10h đêm. Những người đưa tiễn gồm có gia đình (ông nội, bố mẹ, cô ruột, các em bên nội, cả bé Búp sen + em gái), bạn Quyên và em Long. Không khí dù bịn rịn nhưng rất khẩn trương. Check-in ở sân bay xong tớ đề nghị mọi người về luôn. Không phải là tớ không muốn có thêm thời gian chia sẻ với mọi người, mà là lúc đó cũng muộn rồi, mọi người (nhất là bé Búp sen + em gái) cần về sớm cho an toàn).
1h sáng ngày 3/8, tớ yên vị trên máy bay, tắt máy di động và bắt đầu một bước ngoặt mới của cuộc đời.
Travel by Korean Air
Tớ đi máy bay của Korean Air. Chặng đầu tiên đi từ Hà Nội đến Seoul. Ấn tượng đầu tiên là tiếp viên người Hàn Quốc cao, to, da trắng nhưng không xinh lắm. Hành khách của chuyến này cũng không đông. Ghế trống thừa nhiều. Tớ kiếm 1 hàng, nằm nhưng không ngủ được. Chợp mắt một tẹo thì tỉnh dậy ngắm bình minh (trên máy bay nhé, hơi bị lãng mạn đấy). Đến Seoul lúc 7h sáng.
Sân bay Incheon nằm trên một hòn đảo nhỏ nhưng lớn không tưởng tượng được. Và cũng đẹp không tưởng tượng được. Nhưng tớ chẳng dám đi ngó nghiêng gì, cũng không dám ngủ vì sợ lỡ chuyến. May mà có 2 anh bạn đồng hành ngồi cùng chat chit, bình phẩm...
Khoảng 10h sáng bắt đầu lên máy bay đi chặng thứ 2, từ Seoul đi Atlanta. Máy bay xịn hơn, tiếp viên cũng xinh hơn và số hành khách cũng đông hơn rất nhiều. Tớ và 2 bác đồng hành ngại xếp hàng nên check in cuối cùng. Kết quả là không còn chỗ để đồ xách tay, đành phải đặt xuống dưới chân. Ghế trên máy bay tương đối chật, thành ra cũng khá bất tiện.
Trên chặng này, may mắn là máy bay xịn nên mỗi ghế đều có màn hình giải trí riêng. Thời gian bay khoảng gần 12h nên tớ ngồi xem được mấy bộ phim. Bạn nào chưa được xem Shrek 3, Spider man 3 thì đừng xem vội, vì lên máy bay sẽ có. Nhớ mang trong hành lý xách tay 1 cái head phone thật xịn, chống được tiếng ồn. Vì người ta cũng cho mình mượn 1 cái head phone nhưng chất lượng không tốt lắm, mà trên máy bay thì tiếng động cơ rất ồn.
Welcome to America
Đến Atlanta lúc 11h sáng (giờ địa phương). Xếp hàng nhập cảnh, check hành lý ở hải quan xong cũng mất gần 2h. Sau đó lại tức tốc tìm đường lên chuyến bay tiếp theo. Việc nhập cảnh tương đối đơn giản (chỉ xếp hàng thì mất thời gian). Bác nhân viên da đen nhận hồ sơ của tớ (gồm passport + visa, admistion letters, I-94 form) xong mà chẳng thèm đọc gì cả, bảo tớ đặt ngón trỏ trái, ngón trỏ phải lên nút ghi dấu vân tay và nhìn vào camera rồi đóng dấu cho tớ qua. (Bác này chữ xấu, làm cái thẻ I-94 của tớ thiếu thẩm mĩ khủng khiếp).
Làm hải quan cũng tương đối đơn giản. Tớ chỉ mang theo mì tôm nên chỉ khai là mang theo food. Bác nhân viên hải quan hỏi tớ food là gì, tớ bảo là noodle. Hỏi tiếp có làm từ bò, lợn, gà không, tớ bảo là làm bằng gạo. Thế là bác ý cho qua, chẳng thèm mở ra check.
Chuyến bay nội địa thì bị chậm gần 1h. Do ban đầu book bằng vé điện tử nên nhân viên sân bay bắt tớ phải đến Ticket Service Center để in lại ticket coupon. Hơi mất thời gian giải thích và xử lý nhưng cuối cùng cũng đến được Des Moines, thủ phủ của Iowa.
Stay at Ames
Xuống sân bay, tớ gặp giáo sư luôn. Thầy trẻ và thấp hơn tưởng tượng của tớ nhiều (trông cỡ người và khuôn mặt giống em Long phết). Mang hành lý ra xe rồi thầy chở về Ames (thành phố nơi trường của tớ đặt trụ sở). Hai thầy trò nói chuyện khá tâm đắc. Thầy rất nhiệt tình. Không khí trong lành và nhiều nắng. Đang mùa hè nên ngày ở đây rất dài, khoảng 9h tối mới tắt nắng. Dọc đường đi từ Des Moines về Ames cảnh vật rất hoang sơ. Khắp nơi đều trồng ngô. Cây cối nhiều như trong công viên. Xe chạy chừng gần 1h thì về đến Ames.
Thầy chở đến apartment thầy đã thuê cho 3 anh em trước. Ngạc nhiên khủng khiếp. Căn hộ rộng hơn 100m2, trải thảm màu xám, sơn màu trắng hơi cũ nhưng vẫn làm tớ cảm thấy rất thích thú. Căn hộ có 3 phòng ngủ, 1 phòng khách, 2 phòng tắm và 1 căn bếp. Bếp có 1 tủ lạnh (cao 2m, rộng 1m, sâu 80cm), 4 bếp điện, 1 máy rửa bát, 1 lò nướng. Phòng giặt ở tầng 1, dùng chung cho cả tòa nhà. Với tớ thế là quá tiện nghi và rộng rãi.
Ban đầu căn hộ trống trơn. Sau đó những đồng hương ở đó bắt đầu "quyên góp từ thiện". Anh Huy (VEF fellow 2004) tặng 1 đệm mút, 1 đệm hơi, 1 lò vi sóng, 1 cái chảo, 1 cái nồi, 1 con dao, 1 cái ghế. Anh Thịnh tặng 1 chăn, 1 gối. Thầy tặng 1 nồi cơm điện, 1 siêu nước và nhiều thực phẩm, dầu ăn, nước mắm... Vậy là đủ cho một cuộc sống mới.
Hôm sau thầy chở đi mua thực phẩm và những đồ còn thiếu. Thực phẩm ở đây khá rẻ, chỉ đắt hơn ở Việt Nam chừng 1,5 - 2 lần. Chỉ có rau cỏ là đắt. Tớ mua 2 kg rau cải ngọt với giá tính ra tiền Việt là 40 ngàn (ăn rau mà xót hết cả ruột).
Ngay tối hôm đó tớ bắt đầu tự nấu bữa ăn đầu tiên cho mình. Cũng không đến nỗi nào. Có lẽ sau 5 năm nữa, tớ sẽ có bằng PhD in Software Engineering và Master in Cooking đấy!!!
Vượt biên đi Mỹ (2)
Một số kinh nghiệm cho những người chuẩn bị đến Mỹ học
1. Đừng mang theo nhiều đồ quá. Bên này hầu như cái gì cũng có, giá cả cũng phải chăng (nhất là quần áo, đồ điện tử...) Mang theo nhiều bạn chỉ mệt vì mang vác nặng thôi.
2. Không nên mang theo thực phẩm, nhất là những sản phẩm làm từ bò, lợn, gà như thịt bò khô, ruốc, xúc xích, 99% bạn sẽ bị check ở hải quan và bị tịch thu. Không mang theo food bạn sẽ qua kiểm tra hải quan rất nhanh.
3. Nhớ mang theo kem đánh răng, nhưng để ít nhất 1 hộp trong hàng lý gửi. Nếu bạn để ở hành lý xách tay, 99% sẽ bị nhân viên an ninh sân bay tịch thu.
4. Mang theo 1 head phone xịn, cách âm để xem phim, nghe nhạc hoặc ngủ trên máy bay cho thoải mái. Máy bay rất ồn.
5. Nếu có digital camera thì nên mang theo bên mình. Cảnh trên máy bay, nhất là cảnh bình minh rất rất đẹp.
6. Đừng quên mang đồng hồ đeo tay và đồng hồ báo thức để chỉnh thời gian khi đi qua những múi giờ khác nhau.
7. Bạn nên khai ngay I-94 form ở trên máy bay chuẩn bị vào Mỹ. Khi xuống sân bay bạn nên chạy nhanh để xếp đầu hàng. Nếu bạn xếp cuối hàng, thời gian chờ đến lượt bạn làm thủ tục nhập cảnh sẽ rất lâu.
8. Đừng quên mang những loại thuốc thông dụng như cảm sốt, đau đầu, sổ mũi... Ở Mỹ rất khó kiếm những dạng thuốc như thế, và muốn mua, bạn phải có đơn thuốc.
9. Nhớ đến Ticket Serive center để lấy ticket coupon của chuyến bay nội địa. Nếu không có, bạn sẽ không được lên máy bay.
10. Nếu có điều kiện, nên liên hệ những người Việt Nam đang học tại trường bạn trước khi lên đường. Chắc chắn họ sẽ giúp bạn được không ít thì nhiều!!!
Chúc anh em lên đường may mắn. See you in the U.S!
Tớ (9)
Tớ tự cho mình là một đứa con rất ngoan, có hiếu nhưng không quyến luyến, không quan tâm nhiều đến gia đình lắm. Có lẽ bởi vì tớ là con trai và tớ sống xa nhà từ nhỏ.
Nhiều bạn có thể không tin tử vi. Tớ là một nhà khoa học điển hình, nhưng tớ tin tử vi. Vì nhiều điều trong đó viết về tớ rất đúng.
Trích tử vi: "Cha mẹ túng thiếu vất vả, thường mang cố tật hay mắc ác bệnh. Nếu không, tất mắc nhiều tai họa. Sớm khắc một trong hai thân. Cha mẹ và con cũng không thể chung sống với nhau lâu dài được."
Theo nhìn nhận của tớ, bố tớ là một người có tài nhưng không gặp may. Là con trai trưởng của một gia đình nông dân đông con (9 người con), 12 tuổi bố tớ mới được đến trường đi học. 18 tuổi lên đường vào Nam chiến đấu. 3 năm sau hết chíên tranh, về quê tiếp tục lao động và công tác. Theo học hết chương trình ĐH tại chức và lý luận chính trị nhưng chức vụ cao nhất từng làm là ... chủ tịch xã. Từng xoay xở làm thêm đủ thứ nghề: đánh cá, thợ may, sản xuất bánh mỳ, bánh ngọt, sản xuất kem, và cuối cùng bỏ làm chính trị, tập trung vào sản xuất kinh doanh nghề nuôi trồng thuỷ sản. Nhưng cả trong chính trị hay trong kinh doanh thì bố tớ đều không thành công lắm.
Có thể là tính cách tạo nên số phận. Một người chân thật như bố tớ không thích hợp với chính trị và kinh doanh ở một đất nước thời kì tiền chủ nghĩa tư bản với rất nhiều bất công và tiêu cực, nơi mà người ta thường phải lừa lọc hay dẫm đạp lên nhau để tồn tại. Nhất là khi trong những người đó có cả bạn bè, người thân và những người mình đã từng cưu mang, giúp đỡ.
Cũng có thể là cuộc sống muốn thử thách con người. Và công việc kinh doanh của bố tớ lại quá nhiều thử thách. Làm nghề nuôi trồng thủy sản là "đánh bạc với trời" như bố mẹ tớ vẫn nói. Có quá nhiều rủi ro. Một trận bão hay một trận dịch cũng đủ biến toàn bộ công sức hàng năm trời và vốn đầu tư hàng trăm triệu thành con số 0 sau chỉ một đêm.
Cũng có thể đó là lẽ công bằng của tự nhiên. Không có gì trọn vẹn. Nếu mặt này tốt thì mặt kia sẽ xấu. (Theo quan điểm của tử vi thì những sao tốt tập trung ở cung này thì những sao xấu sẽ ở cung khác, ai may mắn hơn thì sao tốt có thể khắc chế sao xấu. Cung Mệnh của tớ rất tốt nên cung Nô bộc xấu). Bố mẹ tớ tuy không may mắn trong công việc làm ăn nhưng có thể tự hào về đường phúc đức. Tớ thấy là bố mẹ tớ rất hài lòng với con cái của mình. Giàu có + con hư và vất vả + con ngoan thì trường hợp sau vẫn được nhiều người thích hơn.
Mẹ tớ cũng giống bố tớ: dịu dàng, đảm đang và vất vả. Tớ thương bố mẹ mình nên cố gắng luôn làm cho bố mẹ hài lòng, không bao giờ để bố mẹ phải lo lắng về mình. Thực ra bố mẹ tớ cũng chẳng bao giờ áp đặt gì cho chị em tớ cả. Bố mẹ chỉ gợi ý, chỉ dẫn là theo họ thì điều gì tốt nhất, điều gì sẽ làm bố mẹ hài lòng nhất. Tự chúng tớ quyết định cuộc sống của mình và tự chịu trách nhiệm.
Tớ bằng lòng về gia đình mình và hy vọng sẽ tự xây dựng được một gia đình >= như thế. Ít nhất tớ sẽ cố gắng giàu có hơn bố tớ để có điều kiện giúp đỡ mọi người và tạo điều kiện cho con cái của mình sẽ có một cuộc sống tốt nhất.
Tớ (8)
***** Mệnh bình giải *****
Chuộng hình thức bề ngoài, tự đắc, kiêu hảnh, hiếu danh.
Tuổi trẻ lận đận, nghèo, cực khổ, bôn ba, hay đau ốm. Có thể mồ côi sớm hay sớm ra đời lập nghiệp. Sinh bất phùng thời.
Chơi bời, a dua, dễ tin người.
***** Tài bạch bình giải *****
Tiền bạc kiếm được bằng phương pháp táo bạo, mờ ám hoặc tham nhũng hoặc được hối lộ (Lộc-Tồn, Thiên-Không).
Vì tiền mà mang họa vào thân. Thường bị mất cướp hay bị đánh đập rất đau đớn (Lưu-Hà, Kiếp-Sát, Thiên-Hình).
Tiền bạc khó kiếm hay tụ tán bất thường (Thiên-Không (Hỏa)).
Ham mê tửu sắc, cờ bạc (Thiên-Riêu (Thủy)).
***** Nô bộc bình giải *****
Nhân viên oán trách, phản chủ (PHÁ-QUÂN hãm-địa, Thiên-Khốc, Thiên-Hư).
Khó thuê mướn người làm. Nếu có người giúp việc cũng là hạng gian xảo, nay đến mai đi. Bạn bè là phường du đãng hoang đàng hay lui tới bòn của (Hao).
Thường gặp bạn bè, tôi tớ làm hao tốn tiền bạc, của cải như bị ăn chận, bị trộm cấp ... (Đại-Hao (Hỏa)).
Tôi tớ phản chủ, hại chủ hoặc gặp bạn bè xấu, bị bạn bè lường gạt. (Địa-Kiếp (Hỏa)).
***** Tử tức bình giải *****
Sinh nhiều nuôi ít. May mắn lắm mới có một con. Nhưng con chơi bời hư hõng, lúc bé khó nuôi, lớn lên lại khó dạy. Đặc biệt có thể không có con trai (THAM-LANG tại Tí).
Khó sanh con hoặc sanh con thiếu tháng hoặc sanh con khó nuôi (Tang-Môn (Mộc)).
Muộn con hoặc không có số nuôi con (Tử (Thủy)).
Con đầu bất lợi (Kình)
Khó sinh hoặc khó nuôi con đầu lòng (TUẦN).
Tớ (7)
Nguyễn Thanh Tùng
Sinh ngày 20 tháng 11 năm Nhâm Tuất, giờ Dậu.
Dương nam
Bản mệnh: Đại hải Thuỷ
Sao chủ Mệnh: Lộc Tồn => Số giàu sang suốt đời
Sao chủ Thân: Văn Xương => Thông minh, thành đạt trong lĩnh vực văn hoá.
Luận về Mệnh:
Cung Mệnh chiếu bởi các sao: Thái dương (Nhật - Mặt trời), Thiên lương, Thiên khôi, Hoá lộc, Tướng quân, Nguyệt đức và ... Đào hoa.
Thái dương (vượng địa): Rất thông minh, cương trực, thẳng thắn, đoan chính, nhân hậu và từ thiện. Có uy quyền, địa vị lớn trong xã hội. Có khoa bảng cao, lịch lãm, hiểu biết nhiều. Có tài vượng lộc, giàu sang. Có khiếu cả về chính trị lẫn văn hoá.
Mệnh ở cung Mão, có Thái dương chiếu ví như Mặt trời lúc bình mình: ánh sáng ẩn tàng rực rỡ mà ôn hoà. Tốt về nhiều phương diện trong cuộc sống, công danh, sự nghiệp, tiền tài.
Thiên lương (vượng địa): Thông minh, sắc sảo, tinh tế trong trực giác và suy luận. Có văn tài lỗi lạc, giỏi về khoa sư phạm. Có uy danh lớn và nhiều cơ mưu. Được hưởng phú quý lâu dài.
Thiên khôi: Có vẻ ngoài thanh tú. Thường là con trưởng hoặc ở vị trí con trưởng. Thông minh, học hành xuất sắc về nhiều môn, có năng khiếu về nhiều phương diện. Biết quyền biến, mưu trí của người quân tử. Có tài tổ chức. Tính tình cao thượng, khoáng đạt.
Hoá lộc: Khả năng tạo ra tiền bạc nhanh chóng và dễ dàng. Gặp nhiều may mắn trong chuyện tiền bạc. Rất tinh tế trong việc ăn uống, biết nhiều món ngon, thức lạ. Thẳng thắn, lương thiện và rất thông minh.
Mệnh an tại cung Mão, có sao Hóa lộc toạ thủ: là người giàu có và khéo giữ của. Có sao Lộc tồn chiếu, nhiều sao đẹp hội họp: hưởng giàu sang trọn đời.
Tướng quân: Có khiếu lãnh đạo, chỉ huy. Có tài tổ chức và biết cơ mưu, quyền biến.
Nguyệt đức: Ðức độ, đoan chính, hòa nhã, từ bi, hay giúp đỡ làm phúc. Là người bạn tốt, biết chiêu đãi, nhân nhượng, tha thứ. Hay giúp đỡ, không làm hại ai.
Đào hoa: Vui vẻ, có duyên, có sức thu hút, quyến rũ. Có khiếu về mỹ thuật, âm nhạc nhưng thường thiếu kiên nhẫn, không luyện tập đến nơi đến chốn.
Thái dương + Thiên lương: Phú quý tột bậc, danh nghiệp hanh thông.
Thiên lương + Hoá lộc: Người bác ái, hay đem của bố thí cho thiên hạ hoặc dùng vào việc thiện.
Nguyệt đức + Đào hoa: Vợ chồng xứng đôi. Là người có duyên, có phẩm hạnh, thu hút người khác bằng tính nết doan trang.
Luận về Quan lộc (công danh, sự nghiệp)
Cung Quan lộc vô chính diệu, có các sao: Quốc ấn, Ân quang, Thiên quý, Thiên đức. Được Thái dương (Nhật), Thái âm (Nguyệt) hợp chiếu.
Nhật Nguyệt hợp chiếu : Công danh rực rỡ, uy quyền hiển hách. Nên chuyên về chính trị, kinh tế thì sau sẽ được vừa ý toại lòng.
Ân quang, Thiên quý: Hay giúp đỡ đồng nghiệp. Lấy chí thành đãi người. Được thượng cấp quí trọng, nâng đỡ. Gặp được việc làm hợp sở thích. Quan trường, sự nghiệp đều may mắn.
Phong-Cáo và Thai-Phù gặp Nhật, Nguyệt, Quốc ấn , Tướng quân : Rất quý hiển, được trọng dụng và ban khen, thăng cấp. Có công danh, chức tước.
Luận về Tài bạch (tiền bạc, tài sản)
Cung Tài bạch có các sao: Thái âm (Nguyệt - Mặt trăng), Lộc tồn, Phong cáo, Thiên hỉ...
Nguyệt (sao chính duy nhất trong cung Tài bạch): Giàu có lớn, dễ kiếm tiền.
Lộc tồn(sao chủ của chìm, bất động sản): Dễ kiếm tiền. Suốt đời sung túc. Có vàng, ngọc chôn dấu.
Ân quang, Thiên quý: Hay có người giúp tiền. Thường được hưởng của thừa kế.
Luận về Phu thê (vợ chồng, gia đình)
Cung Phu thê có các sao: Đồng, Cự, Văn xương, Văn khúc và Tuần án ngữ.
Văn xương, Văn khúc: Lấy vợ đẹp, thông minh, có học vấn, hiền thục, đảm đang, xây dựng gia đình hoà thuận. Bách niên giai lão.
Đồng, Cự: Xa nhau một thời gian lâu rồi mới đoàn tụ.
Tuần: Dang dở mối tình đầu. Kết hôn với người khác làng, khác xóm (quê xa). Nhiều lần buồn thương xa cách .
Tớ (6)
Tớ rất mềm tính. Mềm từ giọng nói trở đi. Những ai gặp tớ lần đầu chắc không khỏi ấn tượng về giọng nói "mềm mại, êm ái, điệu đà" của tớ, rất giống giọng của mấy anh tư vấn tâm lý trên chương trình Cửa sổ tình yêu. Nếu ai hay xem TV hơn thì chắc biết MC Nguyễn Hữu Chiến Thắng của chương trình 24 hình/s. Tớ rất không thích ông này, vì giọng ông ý giống giọng tớ và tớ không thích giọng của mình lắm. Tớ thích có giọng nói trầm, ấm và rõ ràng. Rất tiếc không thể thay đổi được cấu trúc thanh quản vốn đã được quy định bởi di truyền.
Nước vốn rất hiền hoà. Tớ cũng thế. Chưa ai nói tớ khó tính hay ghê gớm. Ai quen tớ cũng bảo tớ hiền, từ em bé đến người già, từ sinh viên đến giáo viên. Và ai cũng có thể bắt nạt tớ.
Tớ hiền có lẽ vì tớ không to tiếng với ai bao giờ. Điều đó không có nghĩa là tớ không có những điều đáng bực bội hay không hài lòng. Tớ chỉ không thích xả stress bằng cách !@#$%~!@#$% vào tai những người khác. "Sự bực bội không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi. Chúng chỉ chuyển từ người này sang người khác và được bảo toàn trong những cuộc nói chuyện to tiếng".
Tớ hiền có lẽ vì hay cố gắng làm hài lòng người khác. Ai muốn gì tớ đều đáp ứng nếu có thể. Vì thế mọi người thường hay nhờ vả tớ (chỉ nhờ được thôi, tớ không cho vả đâu) và ít khi tớ từ chối. Kể ra hiền đồng nghĩa với dễ bảo cũng không đáng tự hào lắm nhỉ.
Tớ không nói nhiều. Không phải là tớ ít nói. Tớ là giáo viên mà, có thể giảng 10 tiết 1 ngày. Tớ chỉ ít khi nói nếu không thấy cần thiết. Trong các cuộc họp tớ chỉ lên tiếng khi ai đó muốn lắng nghe. Gặp mặt phụ huynh, các cụ hỏi gì tớ đáp nấy. Tớ thường không chủ động làm quen với người lạ. Vì đơn giản là tớ nói chuyện không có duyên.
Tớ (5)
Tớ có thực sự thông minh không? Nếu thông minh theo nghĩa sáng tạo (creative) thì tớ có vẻ không thông minh lắm đâu. Những thứ duy nhất tớ tin là mình sáng tạo được là những bài thơ tớ đã làm. Còn trong chuyên môn, trong khoa học, tớ chưa làm được cái gì mới cả.
Những ý tưởng của tớ luôn là những thứ bắt chước của người khác. Phương pháp giải các bài toán tớ làm đều giống những người trước đó đã làm. Các thuật toán tớ cài đặt cũng là do người khác tìm ra. Những sản phẩm phần mềm tớ từng thiết kế như phần mềm mô phỏng đàn piano, hệ thống nhận dạng tiếng nói các chữ số, ngôn ngữ lập trình Pascal tiếng Việt hay phần mềm so sánh các thuật toán sắp xếp... đều là những thứ đã từng có ai đó xây dựng trước đó và xịn hơn của tớ. Những bài hát tớ đặt lời đều dựa trên những giai điệu đã có sẵn. Những bài thơ tớ viết cũng dựa trên những thể thơ có sẵn. Tớ không phải là một người sáng tạo cho lắm.
Nếu thông minh theo nghĩa khéo léo và nhanh nhạy tìm giải pháp cho những vấn đề khó khăn (smart) thì tớ lại càng thiếu thông minh. Tớ thường đưa ra nhiều phương án không khả thi. Thường thì tớ trông đợi người khác giải quyết giúp mình hoặc hy vọng vấn đề theo thời gian sẽ trở nên đơn giản hơn.
Một người bạn của tớ có lần định nghĩa cho tớ "lãng mạn" nghĩa là gì. "Lãng" là sóng; "mạn" là dâng trào. "Lãng mạn" nghĩa đen là "ngọn sóng dâng trào vọt lên khỏi mặt nước". Từ đó suy ra nghĩa bóng của "lãng mạn" là "sự thăng hoa, vượt lên trên những gì bình thường".
Đa số mọi người thường có định kiến rằng lãng mạn nghĩa là bay bổng, không thực tế hoặc làm những gì bất thường. Nếu hiểu như thế, tớ không hề lãng mạn chút nào. Tớ không bao giờ lang thang ngoài trời mưa hay tự dưng thẫn thờ một mình buồn vu vơ. Tớ cũng không thích đọc tiểu thuyết ướt át hay đọc những bài thơ có những khung cảnh thơ mộng. Tớ không thích xem phim Hàn Quốc hay phim tâm lý xã hội Hồng Kông. Nhìn những cảnh phim Việt Nam có đôi trai gái đuổi nhau trong công viên hay đi dạo dưới cánh đồng vắng tớ thường thấy rất phản cảm.
Nhưng tớ vẫn cho rằng mình là một người lãng mạn, cực kỳ lãng mạn. Vì tớ lạc quan, luôn nhìn mọi thứ ở khía cạnh tốt đẹp của nó hoặc hi vọng nó sẽ tốt đẹp hơn. Vì tớ sống bình thường, làm những công việc bình thường nhưng luôn tìm thấy trong đó những điều thú vị, mà nếu tìm không thấy thì tớ sẽ tự thêm vào. Tớ viết văn rất dở nhưng thích đọc truyện, đọc thơ, làm thơ và suy nghĩ về mọi vấn đề trong đó. Tớ thích đi du lịch để ngắm cảnh, thích đặt mình vào những không gian có thể rất mát mẻ và dễ chịu như một ao sen, một góc vườn hoặc rất hùng vĩ và dữ dội như một đỉnh núi hay một bờ biển. Cuộc sống của tớ không chỉ có màu hồng hay màu đen. Cuộc sống của tớ có đủ màu, nhưng màu đen thường bị che khuất bởi những màu rực rỡ khác.
Lãng mạn của tớ không phi thực tế. Lãng mạn của tớ là đẹp hơn thực tế!
Tớ (4)
Lớp chuyên Tin của tớ hầu hết là bọn không chuyên. Một phần thi vào lớp chuyên Toán không đậu nên được gọi vào lớp chuyên Tin, một phần là do thấy môn Tin đang thời thượng nên thi vào. Tớ thuộc thành phần đầu, thi lớp chuyên Toán không đủ điểm. Nhưng vào lớp chuyên Tin với tớ như là "cá gặp nước", sau này bên lớp Toán hạ điểm nhưng tớ không chuyển nữa.
Suốt 9 năm PTCS, tớ chỉ học ở một trường nông thôn, chẳng chuyên chọn gì cả nên chuyện tớ luôn là 1 học sinh outstanding của cả trường là chuyện bình thường. Không hiểu sao vào lớp chuyên Tin tớ vẫn outstanding. Có lẽ tớ cũng có tố chất thật. Hồi cấp 3 cũng là giai đoạn tớ học hành chăm chỉ với tinh thần cạnh tranh cao nhất.
Cô Cẩm Hà và thầy Lộc là người dạy tớ môn Tin đầu tiên. Thầy Lộc dạy về Turbo Pascal còn cô Hà dạy về thuật toán. Turbo Pascal lúc đó tớ lập trình khá thành thạo rồi (tự học là chính) còn thuật toán thì chưa biết nhiều. Cô Hà cũng là người có phương pháp giảng dạy rất hấp dẫn (có lẽ trong tất cả các giáo viên đã từng dạy Tin cho tớ, cô là người mà tớ thích học nhất. Không hiểu trong số hàng ngàn sinh viên, học sinh mà tớ từng dạy, ấn tượng về tớ như thế nào nhỉ? Họ có thấy thích học với tớ hơn so với những người khác không nhỉ). Có lẽ cô là người đầu tiên nhìn thấy ở tớ một "mầm non tin học tương lai" và khuyến khích tớ đi theo chuyên ngành này. Tớ rất biết ơn cô về điều này và rất nhiều điều khác nữa.
Hai năm lớp 11 và 12 tớ đều vào được đội tuyển nhưng giải HSG cao nhất mà tớ có được là giải Ba Quốc gia. Như thế cũng là may mắn lắm rồi. Tớ vốn không thông minh xuất sắc gì cho cam. Hồi học lớp 11 thì không có máy tính, học đội tuyển Tin mà toàn lập trình bằng giấy thì ăn thua gì. Bài tập thầy cho tớ chỉ có thể làm ngay trên lớp, đem về nha coi như không làm được. Giai đoạn đó tài liệu học tin rất khó kiếm, chưa có Internet như bây giờ mà vào mấy trang kiểu ACM online để làm bài. Bây giờ nghĩ lại tớ thấy mình cũng "vượt qua chính mình" khá xa.




Comments
(1 total)Đúng là bài đóng dấu anh Tùng. Bọn em nhớ anh hát bài này nhất đấy :p
Monday October 22, 2007 - 02:32pm (ICT)