Mười tám tuổi cha lên đường cứu nước
Để lại sau lưng tuổi học trò và giảng đường đại học trang nghiêm
Cha trở về khi đất nước đã bình yên
Gây dựng cuộc đời trên từng tấc đất
Màu áo lính theo thời gian ngả bạc
Dành cho con màu xanh ước mơ
Mười tám tuổi con tới thủ đô
Đi tiếp con đường ngày xưa của cha còn dở
Những khi chợt mệt mỏi với bộn bề sách vở
Con lại nhắc mình "nơi quê xa, cha vẫn ngóng trông"
(Ngày xưa cha chiếu đấu với người Mỹ, giờ con cũng thế)
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
anh nghĩ là chiến đấu với người Mĩ à?hic, thế thì đi học thế nào được. hi, dù sao em cũng thích bài thơ của anh, giản dị mà tình củm.
ReplyDelete>>Nga: có chiến đấu để chiến thắng chứ, chỉ không bằng súng, không tiêu diệt thôi.
ReplyDeletedoc ai tho nay lai nho ve thoi sinh vien, sao ma thoi gian troi nhanh the. Nho c bao tho nay H moi vao blog cua T day vi nhin cai avatar thi k nhan ra la ai.
ReplyDelete