Một ngày may mắn

Thật là một ngày may mắn.



Sau bao ngày mòn mỏi chờ đợi, chạy lên chạy xuống cuối cùng mình cũng đã có được tờ giấy cần thiết để làm passport. Tuần sau nhận hộ chiếu nữa là coi như tạm thời kết thúc nỗi lo sợ nền "hành chính" nước nhà.



Mấy hôm ốm lăn lóc. Cảm xoàng nhưng không điều trị kịp thời, cộng thêm đi lại nhiều và OTT nên suýt thành mãn tính. Sau khi tống vào người khá nhiều kháng sinh, trải qua khá nhiều vật vã, cuối cùng "em cũng như ngày xưa".



Hôm nay là quốc khánh Mỹ, đất nước mình chuẩn bị đến thăm 5 năm. Chuẩn bị cho một chuyến đi xa, mình sẽ review lại một chút về bản thân mình và hành trình 25 năm mình vừa trải qua.


3 comments:

  1. Chúc mừng anh. K biết đến khi nào em mới "cam lai" chứ đã "khổ tận" với cái nền "hành là chính" của nước nhà rồi

    ReplyDelete
  2. @ Ánh Mai: mọi thứ cần thời gian để ... thích nghi. Cố gắng vượt qua thời gian khó khăn này nhé!

    ReplyDelete
  3. Anh đi theo VEF à, hihi

    ReplyDelete