Tớ (1)

Tớ sống độc lập từ nhỏ (hix, câu này nghe quen quen, hình như trong Dế mèn phiêu lưu ký). Tất nhiên không phải do bố mẹ tớ muốn rèn luyện con cái đâu. Tớ là con trai duy nhất (trong khi bố mẹ lại có những 2 người con gái), cũng là cháu đích tôn nên rất được cưng chiều. Khoảng 10 năm đầu tiên thì đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng bom. Nhưng có lẽ tớ nhận được sự quan tâm quá nhiều của tất cả mọi người nên dần dần tớ trở nên e ngại khi được quan tâm quá mức và thích được ở một mình hơn.



5 năm tiếp theo là những năm có nhiều biến động của gia đình tớ. Bố mẹ chuyển nghề, thường xuyên vắng nhà. Các chị đi học khác buổi với tớ nên tớ thường xuyên phải ở nhà một mình. Rồi gia đình chuyển sang nhà mới, tớ có một căn gác riêng nên khoảng thời gian tớ "còn ta với nồng nàn" ngày một nhiều hơn. Căn gác đã trở thành thư viện, phòng thí nghiệm và đài quan sát thiên văn của tớ. Vì thế cô độc không làm cho tớ buồn lắm, thậm chí còn cho tớ có cảm giác thoải mái vì có thể tập trung vào những gì mình đam mê.



10 năm tiếp theo là khoảng thời gian biến động của tớ. Trở thành học sinh khối chuyên Toán-Tin của trường Sư Phạm, rồi sinh viên, giảng viên trường Sư Phạm đồng nghĩa với việc sống xa gia đình trong một khoảng thời gian dài. Dù vẫn sống kiểu home-stay, nghĩa là vẫn ở cùng một gia đình nào đó, không hoàn toàn home alone nhưng vẫn rất tự lập và cô độc. Tớ hầu như tự quyết định mọi điều cho chính mình.



Nếu ai đó sống cùng bố mẹ thì chắc không thể thích làm gì thì làm như tớ: thích chơi điện tử qua đêm cũng được, thích đến nhà bạn bè đàn đúm cũng được. Cũng không bị hỏi han thường xuyên kiểu như: hôm nay con được mấy điểm, ở lớp có chuyện gì không... Vì tự lập nên tớ sớm hình thành được thói quen tự quyết định và tự chịu trách nhiệm. Nói thế thôi chứ tớ cũng chẳng có quyết định to tát gì và cũng chưa bao giờ phải chịu trách nhiệm gì nặng nề cả. Sống xa mẹ nhưng cơm vẫn không phải tự nấu, quần áo không phải tự giặt, thích đi đâu làm gì cũng được, tớ thấy mình lười biếng hơn nhiều. 5 năm nữa phải tự chăm lo cho bản thân, có lẽ tớ sẽ chăm chỉ hơn chăng???

4 comments:

  1. Hic mất công viết hồi ký thì anh viết cho dài dài tí, mỗi entry có tí thông tin thế này :|

    ReplyDelete
  2. "Tự lập và cô độc". Anh nói là không co vấn đề gì nhưng cách anh nói có vẻ như anh cũng hơi chán cái cô độc rồi nhỉ :D

    ReplyDelete
  3. @ Thuỳ: Anh sẽ viết dần mà. Chỉ sợ dài quá không ai đọc hết được thôi.
    @ Ánh Mai: Anh còn "tự lập và cô độc" trong khoảng ít nhất 3 năm nữa. Chẳng biết có chán không nhưng quen rồi. Chỉ sự quen quá sẽ thành người mất cảm giác với gia đình!

    ReplyDelete
  4. (to be continued) chi ko doc ro ah hihi. Doi lan sau lai co 1 cai dai dai the nay tiep' ma :)

    ReplyDelete