Tớ (2)

Tớ yêu thích nhiều thứ và cũng có năng khiếu. Từ nhỏ đã quen sống một mình, không có việc gì làm thì rất buồn chán. Vì thế tớ rất thích tìm hiểu, thử nghiệm, nghiên cứu... Nhưng nhìn chung tớ chỉ theo đuổi những-thứ-mà-tớ-thích thú chứ không bao giờ bắt buộc mình làm được những-gì-tớ-cần-phải.



Thú vui tớ dành nhiều thời gian nhất là đọc. Ngày xưa sống ở quê, văn hoá phẩm thiếu thốn, tớ thường ngốn ngấu mọi thứ mà tớ kiếm được: sách giáo khoa (nhất là của chị tớ), sách phổ biến khoa học, truyện tranh. truyện chưởng, tác phẩm văn học (2 chị gái của tớ là giáo viên Văn)... Sau này lên Hà Nội, kiếm tài liệu để đọc dễ hơn, tớ lại càng đọc nhiều hơn. Máy tính xách tay của tớ có 30GB ổ cứng thì sách điện tử chiếm 10GB. Tất nhiên 90% trong đó tớ chưa từng đọc qua, nhưng khi nào rảnh, tớ lại ngó qua chút xíu. Hồi học đại học, thời gian rảnh rỗi nhiều, tớ thường thức trắng đêm để đọc truyện. Mấy tác phẩm của Kim Dung như Tiếu ngạo giang hồ, Thiên long bát bộ... dày vài ngàn trang mà tớ chỉ đọc vài đêm là xong. Hết đọc sách tiếng Việt lại chuyển sang đọc sách tiếng Anh. Những lần Harry Potter tiếng Việt chưa kịp xuất bản, tớ toàn phải mày mò đọc bản tiếng Anh vì không chờ được. (May mắn là dù đọc nhiều nhưng mắt tớ vẫn ngon, vẫn 10/10). Đọc sách khoa học thì tớ thích đọc sách tiếng Anh hơn. Những giáo sư nước ngoài viết sách rất hay. Mà đọc tiếng Anh cũng giúp khả năng ngoại ngữ cải thiện nhiều. Tớ vốn học ngoại ngữ chẳng có gì là chăm chỉ, thi TOEFL được 580đ có lẽ chỉ nhờ vào chuyện đọc nhiều và nhanh thôi.



Tớ thích âm nhạc. Hồi nhỏ, nhà không có điều kiện, chẳng mấy khi tớ được nghe nhạc. (TV thì phải đi xem nhờ). Sau này nhà có TV nhưng không có đài, tớ hay mở TV vào thời điểm người ta thử sóng. Lúc đó màn hình chỉ có mấy ô vuông vuông, tròn tròn, xanh đỏ tím vàng, nhưng âm thanh thì rất hay. Họ hay phát các bản nhạc không lời hoặc ca khúc cách mạng.



Bố tớ là một ông bố rất tuyệt, rất có tầm nhìn. Cụ không có điều kiện học hành nhiều nên tạo điều kiện cho con cái học hành rất cẩn thận. Chỉ tiếc là tớ sống ở quê, ít có lớp học ngoại khoá. Hồi tớ 10 tuổi, có một lớp học vẽ dành cho trẻ em mở trong mùa hè. Bố tớ cho tớ đi học lớp đó trong 3 năm liền. Rất tiếc, tớ thuận tay trái mà giáo viên lại dạy tớ vẽ tay phải, thành ra tớ vẽ không đẹp. Năm sau thì họ mở thêm 1 lớp học đàn guitar, bố tớ cũng cho tớ đi học. Lớp học được khoảng dăm buổi thì giáo viên bỏ (chắc vì thù lao ít). Tuy học dang dở nhưng tớ cũng có một số hiểu biết về âm nhạc giúp tớ sau này tự học.



Nhớ lại giai đoạn tuổi thơ đó, tớ thấy mình thật chăm chỉ. Ngày nào cũng đi bộ hơn 2km trong nắng hè, hôm thì đeo guitar, hôm thì vác bộ đồ vẽ (bảng vẽ, giá vẽ, hộp màu...). (Tất nhiên làm gì có tiền uống nước hay ăn kem). Nhưng cũng thật may mắn. Nhờ học hành qua quít về nghệ thuật như thế, tớ trở nên lãng mạn hơn, hiểu biết nhiều hơn, thích đọc sách hơn là lang thang chơi bời, hái hoa, trộm quả, rèn dao, đấu kiếm như mấy đứa bạn hàng xóm. Túm lại, là một đứa trẻ ngoan và sau đó thành một người có tâm hồn nghệ thuật.



Tớ bắt đầu tự học tiếng Anh từ năm lớp 5. Hồi đó đang có chương trình dạy tiếng Anh cho trẻ em trên TV. Tất nhiên, tớ chỉ bập bõm được thôi. Năm lớp 6, bố tớ mua sách cho tớ tự học. Cũng chẳng khá hơn. Mãi đến hè năm đó, người ta mở một lớp học thêm. Tớ theo lớp đó 2 năm, học rất khá nhưng không có mục đích nên lại ngừng học. Học tiếng Anh ở quê, người ta chỉ chú trọng dạy ngữ pháp và đọc hiểu nên tớ cũng chỉ khá 2 khoản đó. Sau này lên Hà Nội, có điều kiện hơn nhưng không có định hướng nên tớ không dành thời gian học tiếng Anh lắm. Mãi sau khi tốt nghiệp ĐH, đặt mục tiêu đi du học tớ mới thấy vốn ngoại ngữ của mình hạn chế quá nhưng chẳng còn điều kiện đi học nghiêm chỉnh nữa. (Hix, thu nhập thì thấp, hồi mới ra trường lương của tớ là 500K/tháng. Thời gian thì eo hẹp, hết công tác chuyên môn lại công tác đoàn thể, lại còn dạy thêm, lại còn bạn bè...). Đến bây giờ tớ vẫn hơi tiếc vì mình không học ngoại ngữ chỉn chu. Nhưng tớ hi vọng 5 năm sang Mỹ, tớ sẽ học nghiêm chỉnh.

4 comments:

  1. hơ, thế em bit vì sao em lãng mạn roài. lúc nhỏ em cũng đi học vẽ,đi học hát bập bõm. hihi

    ReplyDelete
  2. Hơ sang Mỹ thì cần gì phải học nghiêm chỉnh, tự nó thành giỏi thôi ;))

    ReplyDelete
  3. Anh làm em nhớ cái thời bị ép buộc học đàn mà làm biếng k học quá. Giờ tiếc ơi là tiếc

    ReplyDelete
  4. @ Nga: Anh lãng mạn phần lớn là do đọc sách nhiều => thích bắt chước. Học vẽ hay học hát chỉ là có thêm thứ để thể hiện là mình lãng mạn thôi.
    @ Thuỳ: Không hẳn đâu. Anh học và làm việc với toàn người Việt mà.
    @ Ánh Mai: Nghệ thuật phải say mê thì mới thích. Chứ ép buộc học thì nhanh chán lắm. Vẫn còn nhiều thời gian để em thích học đàn đấy!

    ReplyDelete