Tớ (4)

Học Tin, nhất là chuyên Tin, mà không có máy tính thì khó khăn không sao kể xiết. Vậy mà suốt 2,5 năm chuyên Tin tớ không có máy tính riêng. Hồi đó (năm 97-99), gia đình tớ kinh tế rất khó khăn, máy vi tính lại rất đắt nên không thể mua được. Thế là tớ toàn lập trình trên giấy, đi thuê máy tính ở cửa hàng dịch vụ hoặc đến giờ thực hành ngồi làm bài. Tất nhiên, như thế làm sao mà hiệu quả được. Nhất là hồi vào đội tuyển năm lớp 11, bài tập thầy giáo cho rất nhiều, nghĩ ra nhiều ý tưởng nhưng không có máy mà làm, thiệt thòi vô cùng.



Lớp chuyên Tin của tớ hầu hết là bọn không chuyên. Một phần thi vào lớp chuyên Toán không đậu nên được gọi vào lớp chuyên Tin, một phần là do thấy môn Tin đang thời thượng nên thi vào. Tớ thuộc thành phần đầu, thi lớp chuyên Toán không đủ điểm. Nhưng vào lớp chuyên Tin với tớ như là "cá gặp nước", sau này bên lớp Toán hạ điểm nhưng tớ không chuyển nữa.



Suốt 9 năm PTCS, tớ chỉ học ở một trường nông thôn, chẳng chuyên chọn gì cả nên chuyện tớ luôn là 1 học sinh outstanding của cả trường là chuyện bình thường. Không hiểu sao vào lớp chuyên Tin tớ vẫn outstanding. Có lẽ tớ cũng có tố chất thật. Hồi cấp 3 cũng là giai đoạn tớ học hành chăm chỉ với tinh thần cạnh tranh cao nhất.



Cô Cẩm Hà và thầy Lộc là người dạy tớ môn Tin đầu tiên. Thầy Lộc dạy về Turbo Pascal còn cô Hà dạy về thuật toán. Turbo Pascal lúc đó tớ lập trình khá thành thạo rồi (tự học là chính) còn thuật toán thì chưa biết nhiều. Cô Hà cũng là người có phương pháp giảng dạy rất hấp dẫn (có lẽ trong tất cả các giáo viên đã từng dạy Tin cho tớ, cô là người mà tớ thích học nhất. Không hiểu trong số hàng ngàn sinh viên, học sinh mà tớ từng dạy, ấn tượng về tớ như thế nào nhỉ? Họ có thấy thích học với tớ hơn so với những người khác không nhỉ). Có lẽ cô là người đầu tiên nhìn thấy ở tớ một "mầm non tin học tương lai" và khuyến khích tớ đi theo chuyên ngành này. Tớ rất biết ơn cô về điều này và rất nhiều điều khác nữa.



Hai năm lớp 11 và 12 tớ đều vào được đội tuyển nhưng giải HSG cao nhất mà tớ có được là giải Ba Quốc gia. Như thế cũng là may mắn lắm rồi. Tớ vốn không thông minh xuất sắc gì cho cam. Hồi học lớp 11 thì không có máy tính, học đội tuyển Tin mà toàn lập trình bằng giấy thì ăn thua gì. Bài tập thầy cho tớ chỉ có thể làm ngay trên lớp, đem về nha coi như không làm được. Giai đoạn đó tài liệu học tin rất khó kiếm, chưa có Internet như bây giờ mà vào mấy trang kiểu ACM online để làm bài. Bây giờ nghĩ lại tớ thấy mình cũng "vượt qua chính mình" khá xa.

4 comments:

  1. >> Ánh Mai: Đảm bảo với em trên 80% con gái dân ngành Tin (và trên 95% con gái ngoài ngành) không biết sửa máy tính khi bị virus. (Thuỳ comfirm giúp anh nhé!). Vì thế em chưa sửa được máy tính khi bị virus không có nghĩa là chỉ biết xiu xíu về vi tính đâu.
    >> Thuỳ: Ông anh nhà cô chắc là thiên tài rồi. Anh không thông minh được như thế, chỉ giỏi bắt chước nên phải cần cù lập trình nhiều. Không có máy tính riêng nghĩ ra ý tưởng gì cũng bó tay. Vì đến khi lên lớp thì phải làm bài khác thầy cho chứ có được làm bài hôm trước đâu. (À mà anh cũng suýt được vào đội Dự tuyển nhưng thấy mình cũng chẳng có tiềm năng nên không theo).

    ReplyDelete
  2. Ngay xua em cung co biet Vi tinh la cai quai quy gi dau. Dang buon la bay gio cung chi biet xiu xiu :(. Khong du de sua may moi khi bi virus huhuhu. Tai lam bieng, khong co kha nang tu hoc nhu anh dau

    ReplyDelete
  3. Cái lý do học tin mà k có máy tính nên thế là bác "ngụy biện rồi" :p. Ông anh em cả 3 năm chứ k phải 2 năm rưỡi k hề có máy tính, toàn lập trình trên giấy, cũng k hề có tiền mà thuê máy, mà chỉ cạy cục chờ giờ thực hành máy trên trường, mà vẫn đạt giải quốc gia và lọt vào đội dự tuyển quốc tế (hic, tiếc là sau đó ông ấy bị loại). Khoe tí :D

    ReplyDelete
  4. Anh bảo em confirm cái gì, vụ k biết sửa vi tính hả, giờ thì em biết rồi =))

    ReplyDelete