Tớ (5)

Hai điểm nhấn về bản thân mà tớ thường tự tưởng tượng về mình và tạo ấn tượng cho người khác là: thông minhlãng mạn. Điều đó có vẻ như thuyết phục được khá nhiều người, tất nhiên có cả tớ trong đó.



Tớ có thực sự thông minh không? Nếu thông minh theo nghĩa sáng tạo (creative) thì tớ có vẻ không thông minh lắm đâu. Những thứ duy nhất tớ tin là mình sáng tạo được là những bài thơ tớ đã làm. Còn trong chuyên môn, trong khoa học, tớ chưa làm được cái gì mới cả.



Những ý tưởng của tớ luôn là những thứ bắt chước của người khác. Phương pháp giải các bài toán tớ làm đều giống những người trước đó đã làm. Các thuật toán tớ cài đặt cũng là do người khác tìm ra. Những sản phẩm phần mềm tớ từng thiết kế như phần mềm mô phỏng đàn piano, hệ thống nhận dạng tiếng nói các chữ số, ngôn ngữ lập trình Pascal tiếng Việt hay phần mềm so sánh các thuật toán sắp xếp... đều là những thứ đã từng có ai đó xây dựng trước đó và xịn hơn của tớ. Những bài hát tớ đặt lời đều dựa trên những giai điệu đã có sẵn. Những bài thơ tớ viết cũng dựa trên những thể thơ có sẵn. Tớ không phải là một người sáng tạo cho lắm.



Nếu thông minh theo nghĩa khéo léo và nhanh nhạy tìm giải pháp cho những vấn đề khó khăn (smart) thì tớ lại càng thiếu thông minh. Tớ thường đưa ra nhiều phương án không khả thi. Thường thì tớ trông đợi người khác giải quyết giúp mình hoặc hy vọng vấn đề theo thời gian sẽ trở nên đơn giản hơn.







Một người bạn của tớ có lần định nghĩa cho tớ "lãng mạn" nghĩa là gì. "Lãng" là sóng; "mạn" là dâng trào. "Lãng mạn" nghĩa đen là "ngọn sóng dâng trào vọt lên khỏi mặt nước". Từ đó suy ra nghĩa bóng của "lãng mạn" là "sự thăng hoa, vượt lên trên những gì bình thường".



Đa số mọi người thường có định kiến rằng lãng mạn nghĩa là bay bổng, không thực tế hoặc làm những gì bất thường. Nếu hiểu như thế, tớ không hề lãng mạn chút nào. Tớ không bao giờ lang thang ngoài trời mưa hay tự dưng thẫn thờ một mình buồn vu vơ. Tớ cũng không thích đọc tiểu thuyết ướt át hay đọc những bài thơ có những khung cảnh thơ mộng. Tớ không thích xem phim Hàn Quốc hay phim tâm lý xã hội Hồng Kông. Nhìn những cảnh phim Việt Nam có đôi trai gái đuổi nhau trong công viên hay đi dạo dưới cánh đồng vắng tớ thường thấy rất phản cảm.



Nhưng tớ vẫn cho rằng mình là một người lãng mạn, cực kỳ lãng mạn. Vì tớ lạc quan, luôn nhìn mọi thứ ở khía cạnh tốt đẹp của nó hoặc hi vọng nó sẽ tốt đẹp hơn. Vì tớ sống bình thường, làm những công việc bình thường nhưng luôn tìm thấy trong đó những điều thú vị, mà nếu tìm không thấy thì tớ sẽ tự thêm vào. Tớ viết văn rất dở nhưng thích đọc truyện, đọc thơ, làm thơ và suy nghĩ về mọi vấn đề trong đó. Tớ thích đi du lịch để ngắm cảnh, thích đặt mình vào những không gian có thể rất mát mẻ và dễ chịu như một ao sen, một góc vườn hoặc rất hùng vĩ và dữ dội như một đỉnh núi hay một bờ biển. Cuộc sống của tớ không chỉ có màu hồng hay màu đen. Cuộc sống của tớ có đủ màu, nhưng màu đen thường bị che khuất bởi những màu rực rỡ khác.



Lãng mạn của tớ không phi thực tế. Lãng mạn của tớ là đẹp hơn thực tế!

3 comments:

  1. >> Nga: Tại cô lãng mạn không đúng cách. Anh nói lãng mạn có phải là lang thang hay buồn vu vơ đâu. Bước đầu tiên để sống lạc quan là tìm thấy những điều tích cực trong cuộc sống của mình, trong những điều xảy đến với mình!

    ReplyDelete
  2. em cố mãi nhưng không thể lãng mạn một cách lạc quan như như bác, dù em đã từng lang thang (không phải dưới trời mưa ) và rất hay tự dưng thẫn thờ buồn vu vơ.

    ReplyDelete
  3. Nếu anh định nghĩa lãng mạn là thế, tại sao anh cứ chê em không lãng mạn x(

    ReplyDelete